Chương 549: Cổ Đô
Mây đen dày đặc như nhung đen, che khuất hết thảy ánh mặt trời.
Không có mưa, thiên địa một màu đen tối, cộng thêm màu xám và khô héo của mùa, không còn chút sinh khí.
Tốp máy bay chở khách cuối cùng chậm rãi hạ xuống từ đám mây đen, cũng đồng nghĩa đây là đợt khách cuối cùng dám đến Cổ Đô trong loạn vong linh.
"Ngay cả hàng không cũng sắp ngừng, may mà chúng ta đuổi kịp chuyến cuối cùng."
Xuống máy bay, Liễu Như không khỏi thở phào.
Đôi mắt mang vài phần linh mỹ của nàng đánh giá sân bay Hàm Dương...
Nghiêm chỉnh mà nói, đây là lần đầu nàng đi xa nhà, trải nghiệm Cổ Đô hoàn toàn khác biệt so với đô thị quốc tế như Ma Đô Thượng Hải.
"Xin lỗi hai vị, mỗi hành khách hạ cánh đều cần xuất trình thân phận và báo cáo mục đích đến."
Một người mặc đồng phục chặn hai người ở lối ra và nói nghiêm túc.
"Đây là bay ra nước ngoài sao?"
Mạc Phàm nhíu mày, chưa từng nghe nói có kiểm tra này.
"Thời kỳ bất thường, xin phối hợp."
Người mặc đồng phục nói.
"Du lịch, vị này là tiểu mật của ta, thân phận không tiện tiết lộ."
Mạc Phàm từ chối thẳng thừng.
Liễu Như nghe Mạc Phàm trả lời, mặt đỏ bừng.
Nói dối không thể nói bình thường hơn sao, gì mà tiểu mật!
Vẻ mặt người mặc đồng phục cứng đờ, chưa từng thấy ai dẫn tiểu tam đi ra lại đường hoàng như vậy.
Liễu Như không có thân phận.
Bởi vì trong văn kiện chính quy, Liễu Như đã tử vong, đó là việc pháp y Nhiếp Đông làm rất tốt.
Sau đó Liễu Như hóa thân Huyết tộc, lặng lẽ rời đi cuộc sống ban đầu, nên giấy chứng nhận đến giờ vẫn chưa đổi.
Còn việc đi máy bay... Liễu Như dùng chứng minh thư ban đầu, điều thú vị là công ty hàng không lại có lỗ hổng, thẻ căn cước người chết vẫn có thể đăng ký hợp lệ.
Đương nhiên, Huyết tộc tuy thuộc loại vong linh, nhưng qua thời gian Liễu Như tiếp xúc, nàng ngoại trừ ăn máu ra thì khí tức không khác gì nhân loại, thậm chí vẫn giữ được sự phấn chấn và sức sống của thiếu nữ tuổi xuân, tú sắc khả xan!
...
Lúc này vẫn là ban ngày, vong linh đều ngủ trong mộ.
Hàm Dương đến Cổ Đô còn một đoạn, Mạc Phàm và Liễu Như lười ngồi xe, trực tiếp triệu hồi Khoái Tinh Lang, chạy như bay dọc theo xa lộ đến Tây An Cổ Đô.
Có thể thấy, Cổ Đô đang trong trạng thái giới nghiêm, thậm chí có thể nhìn thấy ở toàn bộ ngoại thành khu đã dựng lên bức tường thành cao lớn.
Tây An Cổ Đô có thành tường cổ, khu vực bên trong thành tường cổ là trung tâm thành phố, ngoài thành tường cổ là tháp Nhạn, rừng bia các loại... khu vực khác, bên trong thành tường chủ yếu dùng để ngắm cảnh du lịch...
Giờ đây, ngoài thành tường cổ còn xây một bức tường ngoại thành quy mô lớn hơn, đường kính bức tường ngoại thành này rộng hơn năm lần so với thành tường cổ, những người ban đầu phân bố ở các khu vực khác bao gồm cả vùng ngoại thành đã được yêu cầu chuyển vào bên trong bức tường ngoại thành này.
"Lần đầu thấy giới nghiêm quy mô lớn như vậy."
Liễu Như ngẩng đầu nhìn bức tường ngoại thành liên miên như dãy núi.
"Không biết bao nhiêu Pháp sư hệ Thổ đã rèn đúc nên, quả thực đồ sộ... Đồng thời cũng cho thấy tình hình nơi đây rất nghiêm trọng, xem ra ngoài thành tường không phải nơi an toàn."
Mạc Phàm nói.
Công trình thành tường ngoại thành đồ sộ, từ chỗ Mạc Phàm nhìn lại như hai đoạn vươn lên trời, không thể nhìn thấy hết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền