Chương 550: Hắc tâm hướng đạo
"Lời này nói thế nào, ta có một người bạn mất tích ở bên ngoài..."
Mạc Phàm liếc nhìn gã lùn, hỏi thăm một câu.
"Một xem các ngươi chính là lần đầu tới cố đô. Ngươi biết quy tắc của pháp sư săn bắn ở đây không?"
Gã lùn trong mắt mang theo mấy phần khinh bỉ, đồng thời cũng có mấy phần ưu thế của người đã ở đây nhiều năm.
"Ta thật không biết."
Mạc Phàm khiêm tốn thỉnh giáo.
"Pháp sư săn bắn còn sống sót ở đây, ai chưa từng làm chuyện bỏ rơi đồng đội... Câu cửa miệng mọi người thường nói nhất là: Đừng quay đầu lại, chờ tới ban ngày thì đi nhặt xác!"
Gã lùn nói.
"Người trong đội nếu lâm vào hiểm cảnh, không phải nên đi cứu sao??"
Liễu Như vạn phần khó hiểu nói.
Tuy nàng không phải thợ săn, nhưng nàng cũng biết, chỉ cần là pháp sư săn bắn có lương tri đều phải tuân thủ công ước đoàn đội, không thể phản bội, không thể bỏ rơi!
"Thật không tiện, chúng ta nơi đây không thích dùng."
Gã lùn cười.
"Vậy ngươi vừa nói liên minh nhặt xác là có ý gì?"
Liễu Như tiếp tục hỏi.
"Lưu lạc bên ngoài, chỉ cần qua đêm chắc chắn chết, phái người đi cứu viện là nói hay, thực chất chính là đi nhặt xác, tránh cho hài cốt bị biến thành vong linh, vì vậy, chuyện cứu người các ngươi đừng hy vọng, có thể thành công tìm thấy một, hai món hài cốt của bạn bè, và đảm bảo bản thân sống sót trở về đã rất đáng gờm rồi."
Gã lùn cười vuốt râu công tước của hắn.
"Tại sao lại như vậy?"
"Ta không phải hù dọa các ngươi, trước đây tình hình đã là vậy, càng không cần nói hiện tại..."
Gã lùn nheo mắt lại, vừa nói chuyện vừa nhìn thẳng Liễu Như, vừa vặn có thể liếc nhìn bộ ngực của Liễu Như, không đồ sộ, nhưng ưu mỹ, rắn chắc!
"Nếu ngươi sẽ theo chúng ta tiếp lời, thì chứng tỏ ngươi có cách?"
Mạc Phàm nhìn gã lùn, mở miệng nói.
"Khà khà... Tiểu ca, rất thông minh à."
Gã lùn lại cười, hai vệt râu nhếch lên khiến hắn đặc biệt đắc ý.
"Đó là, đó là."
Mạc Phàm cũng cười.
"Ta biết bây giờ người thông minh nhiều, không mấy ai sẽ tin loại người như ta nhảy ra nói mạnh miệng, hai người các ngươi cứ ở đây dạo chơi, nếu có người đồng ý đi cùng các ngươi, các ngươi cứ việc đi, cũng đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, ngay cả khi các ngươi cho người khác tiền, người khác cũng chưa chắc đi."
Tiếng cười của gã lùn khàn khàn, chấp hai tay sau lưng rồi đi.
Mạc Phàm và Liễu Như ban đầu quả thực không tin, gã lùn này trông cứ như thầy bói lừa đảo.
Hai người đi dạo một vòng, bất kể là trình bày thực lực phép thuật của mình, hay lấy ra huy hiệu thợ săn cao cấp, dù cho là ra tiền thuê người quen, chỉ cần vừa nghe nói đi Dương Dương thôn, sắc mặt mỗi người đều thay đổi, cho bao nhiêu tiền cũng không đi.
Sau đó Mạc Phàm mới biết, gần Dương Dương thôn từng xuất hiện Sát Uyên, tuy không biết Sát Uyên là thứ gì, nhưng rõ ràng tất cả thợ săn đều kiêng kỵ Sát Uyên.
Bất đắc dĩ hai người chỉ đành tìm lại gã lùn, gã lùn đã sớm ngờ hai người sẽ trở về, đang bắt chéo chân, hút xì gà, nheo mắt đánh giá Liễu Như châu tròn ngọc sáng.
"Thế nào rồi?"
Gã lùn cố ý hỏi một câu.
"Đúng như lời ngươi nói."
Mạc Phàm cười khổ.
"Vậy chúng ta đàm luận giá cả đi."
Gã lùn đi thẳng vào vấn đề.
"Bạn bè của ta quan trọng, ngươi cứ ra giá đi, ta không để ý chút
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền