ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 108

Mạc Linh Chi thật sự nghĩ ra cách. Đôi mắt linh hoạt của cô khẽ đảo, và sau đó, trong ánh nhìn của Hạ Vân Trù, toàn thân cô chợt biến đổi...

Trên đầu mọc ra hai lỗ tai gấu trúc đáng yêu.

Hai tay biến thành móng vuốt mềm mại. Cô đưa vuốt ra sau, chậm rãi lôi một … cái đuôi mềm như bông từ trong quần ra.

Lỗ tai đáng yêu run lên, cô ôm đuôi hứng phấn: “Xem nè! Vậy thì có thể ngủ chung được chưa?!”

Đoàng...

Hạ Vân Trù: “!!!”

Anh sững sờ tại chỗ như bị sét đánh, nhìn cô một cách ngu ngơ.

Một lát sau, anh giật thót hoàn hồn.

Vậy mà, việc đầu tiên anh làm là vươn tay lấy chăn quấn cô vào trong, bọc chặt cô như nem rán, không để lộ mảy may.

Giọng Mạc Linh Chi vang ra từ trong chăn: “Người nhận nuôi, anh làm gì thế? Mau buông tôi ra!”

Hạ Vân Trù hít sâu. Giờ phút này, mặt đã đỏ ửng, anh đang nặng nề thở hổn hển để bình ổn lại hô hấp của mình.

Anh mở lời, giọng điệu chứa đựng xấu hổ, đúng hơn là đang giận: “Mạc Linh Chi! Em em em...”

“Em” cả buổi trời, anh ngây đờ không thể nói ra câu tiếp theo.

Chưa từng chứng kiến Hạ Vân Trù như thế này.

Mạc Linh Chi khó khăn ló đầu ra khỏi chăn, trên đầu còn hai chiếc tai, mặt cô cũng ửng hồng, nhưng hồng do ngộp thở...

“Hạ Vân Trù, tôi làm sao?”

Làm sao?

Ngay khi vừa nhìn thấy mặt cô, Hạ Vân Trù như bị điện giật, phản ứng đặc biệt mạnh. Cô mới thò đầu ra, lại bị anh trùm lên, như thể anh nhất quyết không cho cô lộ mặt.

Anh thở ra một cách nặng nhọc, vừa nhìn “con tằm con” bị mình quấn chặt, vừa nghĩ đến sự biến đổi ban nãy của cô...

Đùng...

Mặt lại đỏ bừng, cơ thể hệt như lò lửa, và trán toát mồ hôi.

Chi Chi biết gì đâu?

Kẻ bi3n thái là loài người, chính là Hạ Vân Trù anh đây!

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, anh lập tức đứng bật dậy, bóng lưng vội vàng chạy trốn.

Lúc này anh không chỉ chạy khỏi phòng, mà còn trốn ra khỏi tứ hợp viện.

Chỉ có thể dùng ba từ để hình dung dáng vẻ hiện tại của anh... chạy trối chết.

Cuối tháng hai, thủ đô vẫn còn rất lạnh. Gió rét thổi qua, cuối cùng Hạ Vân Trù mới bình tĩnh lại. Anh ăn mặc phong phanh đứng trong gió đêm, để mặc gió lạnh phả vào người mình.

Trong phòng, cuối cùng Mạc Linh Chi mới thoát khỏi chăn.

Nhưng lần này cô không đuổi theo Hạ Vân Trù, mà lại buồn tủi nằm trên giường, ôm đuôi nhỏ của mình với vẻ mặt buồn khổ.

Người nhận nuôi xấu xa!

Mới nãy anh lại quấn chặt cô không cho ló đầu ra!

Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?

Chẳng lẽ không thể biến ra tai và đuôi sao?

Hình dáng này rất đáng sợ ư? Loài người ghét lắm hả?

Dù cho là hình dạng con người hay gấu Chow Chow thì cũng thuộc về nhân loại nên Hạ Vân Trù không sợ. Nhưng cô biến ra đuôi và tai hình người, anh lại sợ sao?

Tuy nhiên, phản ứng vừa rồi của anh...

Hình như hơi kỳ quái?

Mặt vô cùng nóng, trán đổ mồ hôi, nhiệt độ cũng cao. Đây là biểu hiện của sợ hãi ư?

Cô không nghĩ ra đáp án nào khác, chỉ có thể cho rằng... anh đang hoảng sợ.

Mạc Linh Chi bĩu môi, buồn bã cất tai và đuôi đi, vùi móng vuốt trên chiếc giường mềm với vành mắt đỏ hoe và gương mặt đáng thương.

Vậy mà...

Đợi đến lúc cô ngủ, Hạ Vân Trù cũng chưa về xin lỗi cô.

Người nhận nuôi xấu xa.

Ngày mai cô không muốn để ý đến anh nữa!

Cô mang theo cơn tức chìm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip