ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 109

Tải ebook: dtv-ebook.com

Editor: Mít

Bởi vì bị bệnh, Hạ Vân Trù cảm giác giấc ngủ này không yên ổn chút nào, giống như bị rơi vào một cái động tối tăm, có gì đó không ngừng lôi kéo anh chìm xuống, cảm giác không trọng lượng làm cho cả người anh mê man.

Thậm chí anh lại mơ thấy ác mộng đã từng trải qua, trong gian phòng ồn ào tiếng cãi vã, người phụ nữ điên cuồng, ông ngoại che ngực ngã xuống, bà ngoại và mẹ Trình An vì che chở cho anh mà máu chảy đầy đất...

Sau đó là Chi Chi, cuối cùng anh vẫn không thể sống với cô đời đời kiếp kiếp, sau khi anh từ từ già đi, cô vẫn là dáng vẻ hiện tại.

Sự tuyệt vọng vô cùng vô tận cùng với đau khổ lôi kéo anh rơi xuống đáy vực sâu, dường như anh bị nuốt chửng bởi một cái hố tăm tối sâu không thấy đáy.

Sau đó, có một bàn tay ấm áp, đôi tay mang hơi ấm truyền tới trái tim anh, dường như có gì đó che chở anh, kéo anh lại từ vực sâu thăm thẳm trở lại giấc ngủ yên bình.

Giống như mỗi buổi tối anh và Chi Chi dựa vào nhau cùng đi ngủ.

Ngủ một giấc bình yên đến tận buổi trưa, Hạ Vân Trù mở mắt ra.

Đập vào mắt anh chính là trần nhà trắng xóa, anh đang ở trong bệnh viện.

Tầm mắt của anh di chuyển, đã nhìn thấy một cục đen trắng ngồi bên cạnh mình với đôi mắt ửng đỏ.

Hai chân của cô đặt lên mu bàn tay anh, đây chính là khởi nguồn ấm áp mà anh tìm thấy trong giấc mơ.

Là Chi Chi, là cô bảo vệ anh.

Chắc là nhìn thấy anh mở mắt ra, Mạc Linh Chi mở mắt lớn, vui mừng nhìn anh.

Một lát sau cô mới ph4t tiết ra âm thanh uất ức và khổ sở: “Áu.”

Cô cứ duy trì tư thế ngồi như vậy, mặt đầy uất ức, thậm chí sau khi phát ra âm thành, nước mắt bắt đầu “lạch cạch” rơi xuống, thân thể tròn vo hơi rung lên, dáng vẻ cực kỳ đáng thương.

Đây cũng là lần đầu tiên Hạ Vân Trù nhìn thấy bộ dạng này của cô, chật vật, uất ức, đáng thương… tất cả những dáng vẻ mà anh đã cố gắng cẩn thận che chở để không bao giờ bộc lộ ra, bây giờ tất cả đều xuất hiện.

Anh chậm rãi giơ tay phải lên, giúp cô lau hết nước mắt, xúc cảm ướt át làm anh có chút khó chịu, giọng nói của anh khàn khàn:

"Chi Chi... đừng khóc, anh không có chuyện gì."

Mạc Linh Chi:

"Áu” Anh thật sự dọa chết tôi rồi!!

Hạ Vân Trù lộ ra nụ cười: “Anh sai rồi, sau này sẽ không bao giờ như thế nữa.”

Mạc Linh Chi: “Ăng ăng.” Nhất định không được như vậy nữa! Người nhận nuôi, anh phải luôn luôn ở bên cạnh tôi!

Nụ cười trên khóe miệng của Hạ Vân Trù cứng đờ, đưa tay vuốt lại bộ lông bù xù cho cô, lại xoa đầu có chút chật vật của cô, nhưng không đáp ứng.

Anh không đáp ứng được.

Bởi vì anh là con người, cuối cùng rồi cũng phải ra đi.

Trong phòng bệnh, một người một thú cưng, trong mắt họ chỉ có đối phương, đều quên đi sự tồn tại của trợ lý Cao.

Trợ lý Cao: “...” Tại sao luôn có cảm giác mình là kỳ đà cản mũi?

Không!

Không thể nghĩ như vậy!

Tỉnh táo một chút!!

Anh ta đột nhiên đứng lên, họ nhẹ một tiếng, dè dặt nói: “Hạ tổng... rốt cuộc anh cũng tỉnh rồi.”

Hạ Vân Trù vẫn không nhìn anh ta, tầm mắt anh liên tục nhìn chằm chằm vào Chi Chi.

Trợ lý Cao: “Sáng sớm hôm nay, Chi Chi gọi điện thoại đến cho tôi, Hạ tổng anh không biết đâu, chắc hẳn là Chi Chi lo lắng cho anh,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip