Chương 124
“Quả nhiên là cậu.” Hạ Vân Trù nhìn người đàn ông đang đứng cách đó không xa.
Anh đang đứng bên ngoài sơn trang lộng gió, đột nhiên có một bóng đen vụt qua, sau đó như có điều gì thu hút xui khiến anh theo sau. Hạ Vân Trù không thể tự chủ mà đi theo.
Sâu trong rừng cây đằng trước, người đó đi ra.
Trời mới tờ mờ sáng, nhưng nương theo chút ánh sáng này đã đủ để nhìn rõ gương mặt anh ta. Một gương mặt được mệnh danh là thần tiên với đôi mắt hoa đào dường như lúc nào cũng mang nét cười.
Nhưng giờ phút này, đôi mắt luôn biết cười ấy ngập tràn lạnh lùng.
... Thậm chí còn loáng thoáng chứa đựng sát ý.
“Anh thoát được thôi miên của tôi.” Tô Ức lạnh lùng nói.
Hạ Vân Trù nhếch môi, đôi mắt lạnh lẽo: “Quả nhiên là thôi miên, điếu thuốc kia là kíp dẫn đúng không?”
Đêm hôm đó, anh không ngủ được bèn lên sân thượng hóng gió. Tô Ức cũng đi ra và đưa cho anh điếu thuốc. Hạ Vân Trù đã chạm vào nên mới hình thành đường dẫn đến gặp anh ta.
Dĩ nhiên, người trước mặt không chỉ là nghệ sĩ Tô Ức dưới tay anh, mà còn là một lão yêu quái không biết đã sống bao nhiêu năm!
Tối đó, dù anh không cầm điếu thuốc ấy thì anh cũng sẽ lọt vào âm mưu của anh ta, không tránh được.
“Sao anh phát hiện được?” Tô Ức hơi nheo mắt.
Hạ Vân Trù cười khẩy: “Cậu quá tự đại, cậu lại để tôi nảy sinh ý định tổn thương Chi Chi! Gặp ác mộng là bình thường, lo lắng là bình thường, đau lòng cũng là bình thường, nhưng muốn chết cùng Chi Chi... thì không đời nào!”
Bất kể lúc nào, anh cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương Chi Chi.
Hôm qua lúc xuất hiện suy nghĩ này, anh lập tức nhận ra.
Tô Ức sững sờ.
Anh ta nhìn Hạ Vân Trù với vẻ khó thể tin, giọng nói đột nhiên trở nên bén nhọn: “Anh không nảy sinh cảm xúc đó sao? Anh không yêu cô ấy ư? Tại sao anh lại không muốn đồng sinh cộng tử với cô ấy chứ?!”
“Tôi yêu cô ấy nên tôi sẽ không bao giờ làm cô ấy tổn thương, bất kể lúc nào.” Hạ Vân Trù bình tĩnh đáp.
Tô Ức càng kích động: “Dẫu cho cô ấy muốn hại anh?!”
Hạ Vân Trù không trả lời “Đúng vậy”, trái lại kiên định nói: “Không bao giờ, Chi Chi sẽ không hại tôi.”
“Sao anh lại chắc chắn đến vậy?” Tô Ức mím môi.
Hạ Vân Trù: “Vì tôi hiểu rõ cô ấy, cô ấy có tính cách thế nào, điệu bộ ra sao, tôi là người hiểu rõ nhất. Chút niềm tin này cũng không có thì sao tôi có thể nói mình yêu cô ấy được?”
Tô Ức chống vào thân cây, cơ thể hơi chao đảo, sắc mặt tái nhợt.
Thật lâu sau, anh ta ngẩng đầu với đôi mắt đỏ rực và giọng nói rét lạnh: “Vì chưa hề có chuyện gì xảy ra nên anh mới dám nói chắc như vậy.”
Hạ Vân Trù chẳng nói chẳng rằng đáp lại những lời này.
Tóc mái trước trán che nửa con mắt của Tô Ức, màu đỏ trong mắt anh ta mỗi lúc một đậm. Anh ta chậm rãi tiến tới từng bước một, vừa cất giọng khàn khàn: “Vậy nếu anh đã biết tôi có vấn đề và thoát được khỏi khống chế của tôi, tại sao anh còn muốn theo tới đây?”
Hạ Vân Trù nhìn anh ta: “Bởi vì... tôi muốn biết bí mật của cậu.”
Tô Ức dừng bước, hơi nghiêng đầu: “Bí mật của tôi?”
“Tôi có bí mật gì chứ?” Anh ta hỏi.
Hạ Vân Trù hít sâu, nhìn anh ta rồi nói bằng giọng chắc nịch: “Tôi cho rằng cậu giống con người hơn là ‘Linh’, một con người bình thường trường sinh bất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền