Chương 125
“Phù phù phù...” Một loạt âm thanh kỳ quái vang lên.
“A!”
“Pằng!”
Tiếng rít của Bạch Ngọc kèm theo tiếng dao rơi xuống đất.
Một giọng già nua từ xa truyền đến gần: “Đang làm gì đấy?”
Cùng lúc đó, một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Hạ Vân Trù!”
Hạ Vân Trù chợt quay đầu lại. Sau lưng, một cây tùng cao hai mét đang đi ra từ trong rừng sâu. Mạc Linh Chi nhảy xuống khỏi cây tùng, lao về phía anh với vẻ mặt lo lắng.
Hạ Vân Trù ngây ra.
Trong khoảnh khắc ấy, anh hối hận đã cho Chi Chi đi tìm cây tùng già.
... Nếu anh sớm biết cô chuẩn bị làm người và cùng chết với anh thì anh sẽ không chừa lại đường lui cho mình, và không để Chi Chi đi tìm cây tùng già!
Cô đã làm quá nhiều cho anh. Anh không nỡ cô kéo xuống đài. Anh yêu cô, thà để cô quên mình mà sống tiếp còn hơn.
Miễn là có một chút hi vọng, anh sẽ không từ bỏ, thế nên anh mới tự nguyện bị Tô Ức tìm tới.
Nhưng mà, đã không còn hi vọng gì rồi.
Chi Chi nhào vào lòng anh. Hạ Vân Trù cũng ôm cô thật chặt.
Khóe mắt anh rơi xuống một giọt nước, anh cất giọng hơi khàn: “Chi Chi, em muốn phân tán hết năng lượng để làm người với anh sao?”
Mạc Linh Chi ngẩng đầu nhìn anh, không lên tiếng, ngầm thừa nhận.
Đúng thật cô đã nghĩ vậy. Cô đã làm “Linh” quá lâu rồi, nhưng sống trên núi một trăm năm không vui bằng những ngày tháng sau khi cô gặp được Hạ Vân Trù.
Nghĩ vậy, cô không thể chấp nhận nổi nếu Hạ Vân Trù lìa đời. Cô sẽ chết vì đau khổ.
Nếu đã thế, không bằng từ từ già đi cùng Hạ Vân Trù, cùng anh rời khỏi thế giới này!
Dù sao chết cũng không có cảm giác gì, sống mà trải qua đau đớn vì mất anh, thì một mình cô trường sinh bất tử chẳng thấy gì là tốt cả.
Hạ Vân Trù ôm cô, tim đau nhói. Anh khẽ nhắm mắt lại.
... Đây có lẽ chính là chuyện đau đớn nhất thế gian. Rõ là họ yêu nhau, cũng đến được với nhau, không có bất kỳ sức mạnh nào ngăn cản họ ở bên nhau.
Thế nhưng, anh lại không đành lòng.
Anh không nỡ để Chi Chi hi sinh vì mình, không nỡ để cô chết.
Cuộc đời này của anh, mẹ và ông bà ngoại đã chết vì anh. Anh không muốn Chi Chi mà anh yêu cũng chết vì anh.
-
Từ khi cây tùng già xuất hiện, Tô Ức lập tức biến sắc.
Anh ta luôn nhìn Mạc Linh Chi bằng ánh mắt lo lắng. Anh ta làm tất thảy chỉ vì muốn được ở bên Chi Chi, nhưng nào ngờ đã bị Chi Chi phát hiện trước tiên!
Cô sẽ nhìn mình thế nào đây?!
Tô Ức tái mặt. Vậy mà từ khi Chi Chi xuất hiện, cô chỉ nhìn Hạ Vân Trù, không mảy may liếc qua anh ta.
Anh ta mím môi, lặng lẽ đứng đó, tay nắm chặt thành quyền.
Cuối cùng, Mạc Linh Chi cũng nhìn sang Tô Ức. Cô nhìn anh ta chằm chằm với ánh mắt tức giận và căm thù: “Tại sao anh muốn giết Hạ Vân Trù? Tô Ức! Anh là đồng loại của tôi kia mà, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?!”
Cô vừa dứt lời, hai giọng nói chợt đồng thanh cất lên từ sau lưng...
Hạ Vân Trù: “Anh ta không phải là đồng loại của em đâu!”
Cây tùng già: “Cậu ta không phải là ‘Linh’!”
Mạc Linh Chi nhích ra khỏi l0ng nguc Hạ Vân Trù, nhìn Tô Ức với vẻ khó tin, rồi lại ngoái nhìn cây tùng già. Cô há miệng: “Nhưng mà... Con cảm nhận được hơi thở của ‘Linh’ trên người anh ta mà!”
Dù không đậm nhưng quả thật có cảm giác đó.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền