Chương 10
Cô tóc ngắn liếc mắt: "Thế mà cậu còn chụp ảnh, giữ trong điện thoại không thấy ghê à?"
"Ây dà, không có ảnh này thì các cậu đã bảo mình đặt điều. Nói gì cũng phải có bằng chứng chứ. Rồi rồi, giờ chứng minh xong rồi, mình xóa luôn đây."
"Quản lý Ngô thân hình vừa tệ vừa xấu, nhìn thêm lần nữa là mình sợ nổi mụn lẹo luôn đó!"
"Các cậu không biết đâu, mình nhịn kể vụ này bao lâu rồi!"
Nghe vậy, cô tóc dài như ngộ ra điều gì: "Bảo sao tuần trước sếp đòi gắn thêm camera trong phòng nghỉ. Trời ơi, chỗ đó là khu sinh hoạt chung mà, nghĩ tới thôi cũng thấy buồn nôn."
Đúng lúc này, cô gái tên Lý Hiểu Đình cuối cùng cũng lò dò tới, vừa quạt tay vừa than: "Trời ơi, nóng chết mất. Tìm chỗ đậu xe muốn xỉu, suýt không đậu được. May sao gặp được quản lý Ngô, không ngờ anh ấy cũng ăn ở đây."
"Ể?" Cô nhìn quanh thấy chỗ trống, liền hỏi: "Chu Tĩnh đâu rồi? Sao đi rồi?"
Ba người còn lại đồng loạt nhăn mặt đầy khó chịu.
Cô nàng tóc ngắn rên rỉ khe khẽ: "Eo ơi eo ơi, kinh thật. Giờ nghĩ tới là nuốt không nổi nữa rồi."
Cách đó không xa, Đàm Mạt vẫn đang "sì sụp sì sụp" húp mì ngon lành.
Hoàn toàn trái ngược, với cô thì mấy chuyện tám nhảm như này đúng là món ăn tinh thần khoái khẩu, càng nghe càng thấy ngon miệng!
Đàm Mạt thậm chí còn muốn ôm luôn cái tô qua nhập hội với mấy cô kia nhưng may là lý trí còn đủ để kéo cô lại.
Có thể là do nghe vui quá, cô ăn đến mức no căng bụng. Ăn xong, cô đi dạo quanh khu nhà cả tiếng đồng hồ mới chịu quay về.
Ăn xong rồi ngủ, ngủ xong rồi tám chuyện. Cuộc sống này sung sướng chẳng khác gì heo được cưng chiều.
Đàm Mạt nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, mặt mày hớn hở, theo thói quen lại mở Alipay kiểm tra số dư trong tài khoản.
Mặc dù... lần trước kiểm tra cũng chỉ cách đây hơn tiếng, lúc cô trả tiền tô mì bò.
Nhưng đây là thói quen khó bỏ. Phải nhìn thấy tiền trong tài khoản thì lòng mới thấy yên tâm.
Màn hình hiện rõ 6. 493,4 tệ.
Đàm Mạt lục tìm hai chiếc thẻ ngân hàng cùng các tài khoản khác mà nguyên chủ để lại. Sau khi kiểm tra kỹ càng, cô xác nhận tất cả tài sản hiện tại chỉ có bấy nhiêu đó.
Ơ? Sao con số này nhìn quen quen? Chẳng phải vừa mua mì bò xong cũng là từng đó à?
Cô không còn nhớ rõ chính xác nữa, chắc là xấp xỉ vậy thôi.
Còn chưa kịp nghĩ xem nên phân bổ số tiền này thế nào thì một cuộc gọi video từ WeChat bật lên màn hình.