Chương 9
Nói chuyện về anh ta như đọc danh mục từng món đồ quen thuộc vậy.
Nhìn qua là biết thân thiết, chắc đang yêu nhau rồi.
Những suy nghĩ này tự nhiên nảy lên trong đầu cô, như một phản xạ có điều kiện hình thành từ nhiều năm tám chuyện mà ra.
Nhưng đúng là nhàm thật, cô bèn dời mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn dòng xe phố xá cho đỡ chán.
Chưa được bao lâu Chu Tĩnh có vẻ có việc gấp, mới ăn vài miếng đã vội vã rời đi.
"Sao đi nhanh thế? Còn chưa ăn hết bò mà, phí quá trời." Cô gái tóc ngắn tiếc rẻ nói.
"Đồ ngốc ngây thơ." Cô nàng nói chuyện lanh lẹ lên tiếng, giọng thấp xuống kiểu tiếc hận: "Cô ta đi hú hí với Ngô Quang Lỗi rồi."
"Gì cơ?"
Không chỉ cô nàng tóc ngắn ngạc nhiên, mà Đàm Mạt cũng trố mắt kinh hãi.
Ngoại tình? Chỉ cần từ đó xuất hiện là biết sắp có chuyện hay để hóng.
Mà chuyện hay như vậy, lại đúng gu của Đàm Mạt!
Cô bắt đầu nhai chậm lại, tập trung tinh thần nghe ngóng.
"Sao cậu biết cô ta hẹn hò với Ngô Quang Lỗi?" Một giọng nữ dịu dàng khác là cô gái tóc dài lên tiếng.
"Tại ngồi gần, lỡ thấy tin nhắn WeChat của cô ta." Cô nàng lanh lợi đáp.
"Không thể nào? Chu Tĩnh có chồng rồi mà, tháng trước vừa mới cưới. Còn quản lý Ngô cũng có vợ với con tầm bốn, năm tuổi rồi. Đừng nói linh tinh, nói vậy là bôi nhọ phụ nữ đó." Cô tóc ngắn chau mày, khó chịu phản bác.
Đúng vậy đúng vậy, Đàm Mạt gật đầu tán thành trong lòng. Cô thích hóng hớt nhưng không khoái mấy thứ tin đồn nhảm nát.
"Chờ mỗi câu này của cậu đó!" Cô nàng kia lập tức lôi điện thoại ra, mở album ảnh cho mọi người xem.
"Nếu không có bằng chứng, thì mình chẳng dám nói bừa đâu. Tuần trước sếp đến phòng hành chính kiểm tra camera, mình tận mắt thấy luôn đấy!"
Trong ảnh là cảnh Chu Tĩnh và Ngô Quang Lỗi ôm nhau hôn đắm đuối. Bàn tay người đàn ông còn luồn vào bên trong vạt váy bó sát của cô gái.
Hai cô kia vừa nhìn thấy đã lập tức buồn nôn, đến mức mì trước mặt cũng chẳng muốn ăn tiếp.
"Sao lại làm mấy chuyện đó trong văn phòng được chứ! Ghê chết đi được."
"Họ không biết là khu làm việc có lắp camera à?"
"Sao lại không biết." Cô nàng lanh lợi lắc đầu: "Chắc là không rõ góc quay của camera bao quát tới đâu. Hai người đó thì như bị dục vọng che mắt, còn chưa vào tới phòng nghỉ hẳn đã làm mấy trò đó rồi."
"Hôm đó xem lại đoạn camera đó xong, mình buồn nôn đến mức suýt ói cả bữa tất niên ra."