Chương 107
"Giỏi lắm Tần Minh, đi theo tôi mà hoá ra là gián điệp báo cáo hành tung của tôi cho Nam Cung Liệt!"
Đàm Mạt bắt đầu lôi tội gã ra mà kể.
"Đồ phản bội, ăn của tôi, dùng của tôi, vậy mà quay lưng không chút do dự. Anh đúng là chẳng có tí liêm sỉ nào."
Theo thói quen, cô định ném điện thoại cho Tần Minh người đang đứng run rẩy bên kia nhưng ngay giây tiếp theo lại siết chặt nó trong lòng bàn tay. Nhìn chiếc điện thoại vừa bị giữ lại, mặt Tần Minh lập tức xám ngoét.
Tần Minh nói rất đàng hoàng nhưng vừa thấy ánh mắt lạnh như băng của Đàm Mạt, gã lập tức nhớ lại cảnh bị cô bóp cổ hôm phát hiện thân phận gián điệp. Cảm giác ớn lạnh như lưỡi dao lướt qua gáy khiến sống lưng gã rợn cả lên.
"Nhưng mà nói gì thì nói, xét một cách nghiêm túc thì tôi ăn của nhà Nam Cung, uống cũng là của nhà Nam Cung. Tôi mới theo cô có một ngày thôi mà."
Cho nên xét về bên nào nặng nhẹ, gã vẫn tự phân biệt được rõ ràng.
Nếu Nam Cung Liệt coi trọng cô đến thế thì rõ ràng cô đáng giá hơn nhiều.
Tần Minh thở dài:
"Biết rồi, tiểu thư."
Đàm Mạt nhướn mày ngạc nhiên.
Tần Minh:
"Là ít quá hả, tiểu thư?"
Đàm Mạt:
"Anh ta trả cho anh bao nhiêu tiền một ngày để theo dõi tôi?"
Tần Minh:
"Một nghìn tệ."
Đàm Mạt lắc đầu:
"Đắt đấy chứ. Không ngờ có ngày tôi cũng có giá một nghìn tệ một ngày."
Khí thế vênh váo vừa rồi lập tức rút hết về.
"Anh có biết làm việc cho anh ta thì kết cục sẽ thê thảm thế nào không?"
Đàm Mạt nghiêm giọng dọa dẫm.
Cô nàng lấy chính mình ra làm ví dụ, nói giọng căm phẫn như thật:
"Trước kia ở văn phòng tôi có một đồng nghiệp cũng ngu như anh, làm trâu làm ngựa cho anh ta, cuối cùng nhận được gì? Hả? Nam Cung Liệt suýt nữa đuổi việc cô ấy mà không hề bồi thường lấy một đồng!"
Tuy ngoài miệng thì nói thế nhưng thực ra chẳng thê thảm gì mấy, ngược lại còn có lợi là đằng khác. Ai bảo Nam Cung Liệt là nhân vật chính, mà trong truyện tổng tài kiểu cũ thì mấy vai chạy vặt cho tổng tài thường hay có kết cục rất tốt đẹp.
Thấy vẻ mặt anh ta rõ ràng không vui, Đàm Mạt vỗ bốp lên vai anh ta:
"Còn chê à? Anh đùa tôi đấy à? Làm gián điệp thất bại thì lấy đâu ra tư cách để chê? Vừa nãy tôi làm hết cả đống việc, lấy nửa tiền là đúng rồi còn gì!"
Tần Minh hoảng hốt, vậy chẳng phải gã được chia 5 nghìn à? Dù gì cũng là làm gián điệp, làm cho ai mà chẳng là làm?
Đàm Mạt hắng giọng, giả vờ chính nghĩa:
"Chúng ta đều là người làm công ăn lương, tôi cũng không muốn làm khó anh. Sau này tiền Nam Cung Liệt trả cho anh, tôi lấy một nửa."
Tần Minh lập tức đổi sắc mặt, lẽo đẽo theo sau Đàm Mạt như một chú cún nhỏ.
"Giờ mình làm gì đây, tiểu thư?"
Sao ngốc thế nhỉ, cô đột nhiên thấy nhớ Lục Hành Giản người vừa thông minh vừa khiến cô yên tâm.
Ngay sau đó cô nàng cầm điện thoại của Tần Minh gửi tin cho Nam Cung Liệt, vài phút sau quay sang nói:
"Tôi tăng giá rồi, mười nghìn một ngày."
Tất nhiên, đây là chiêu lừa của Đàm Mạt.
"Ông chủ hút máu kiểu đó mà anh còn muốn làm việc cho?"
Tần Minh: Hay là cô cứ làm khó tôi luôn đi.
Bỗng nhớ ra gì đó, cô nói:
"À đúng rồi, sau này đổi cái biệt danh online của anh đi. "
Gián Điệp Tần, Gián Điệp Tần
" là sợ người ta không biết anh là gián điệp à?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền