ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 108

Thực ra, gia tộc Nam Cung vốn không định dự tiệc, mãi đến sát ngày mới bất ngờ tham gia. Có lời đồn là để giới thiệu tiểu thư thật vừa mới tìm được ra mắt xã hội. Trước đó chưa từng ai thấy mặt cô tiểu thư thật sự.

Ban đầu Đàm Mạt vốn không định tạo ra màn "lật mặt đẹp đẽ" nào cả nhưng mấy người cứ thích âm thầm so đo sau lưng, cố tình muốn dìm cô xuống. Thế thì đừng trách cô không khách sáo.

Việc gửi ảnh mặc đồng phục bảo mẫu cho Nam Cung Liệt cũng là để anh ta lơ là phòng bị. Quả nhiên, đúng như cô đoán, anh ta chỉ tiện tay chọn bừa một chiếc áo khoác.

Cô muốn đẹp thế nào thì sẽ ăn mặc đúng kiểu đó. Cô chọn chiếc váy công chúa màu hồng kiểu tiên nữ, nhẹ nhàng bay bổng, từng cánh hoa trên váy đều được đính cườm thủ công tinh xảo. Mặc lên trông cô chẳng khác gì tiên nữ thuần khiết bước ra từ vườn Eden.

Tám giờ tối, dưới sự hộ tống của quản gia Tống, Đàm Mạt xuất hiện tại buổi tiệc. Ngay khoảnh khắc bước vào, hàng loạt tiếng trầm trồ vang lên, cô biết chắc lần này mình thắng rồi. Không dám khẳng định là nổi bật nhất đêm nhưng hơn Nam Cung Liệt thì cô dám cá luôn.

Không ngờ lại là một mỹ nhân trong trẻo, điềm tĩnh, hoàn toàn không hề rụt rè. Gương mặt mới lạ ấy vừa xuất hiện đã khiến cả buổi tiệc xôn xao.

Quản gia Tống dẫn cô đi chào hỏi hết một vòng.

Quản gia Tống giới thiệu với Đàm Mạt:

"Đây là ngài Trương Kiến Dân, làm trong ngành sản xuất ô tô, gọi là chú Trương."

Đàm Mạt cười tươi:

"Con chào chú Trương ạ."

Á! Chính là người đội "mũ xanh"!

"Còn đây là ông Tống Viễn Kiều, làm trong giới giải trí."

Đàm Mạt nắm tay ông ta, vẻ mặt đầy thương cảm:

"Con chào chú Tống, chú vất vả quá rồi..."

Tống Viễn Kiều thầm nghĩ:

"Cô bé này biết thông cảm ghê..."

"Đây là cô Tô Vân, làm nghề buôn bán ngọc phỉ thúy, gọi là dì Tô."

Đàm Mạt còn chưa kịp nói hết đã bị dì Tô cười ngăn lại:

"Gọi dì nghe già quá, gọi chị đi."

Đàm Mạt:

"Chào chị Tô."

Ngoài những người đã từng tám chuyện với dì Lý và dì Lâm thì những người còn lại như mây trôi thoảng qua, gặp rồi là quên, giờ cô cũng chẳng nhớ nổi ai với ai nữa. Đám người nhà giàu kia tuy không ngốc đến mức buôn dưa lê trước mặt cô nhưng trước mặt Tần Minh thì lại chẳng đề phòng gì!

"Giới nhà giàu này đúng là khó hòa nhập thật đấy."

Đàm Mạt thấy hơi mệt, nhấc váy ngồi phịch xuống ghế.

Nằm trên giường ăn dưa hấu còn dễ chịu hơn. Nam Cung Liệt vẫn chưa đến, tiền thì chưa kiếm được là bao. Cười thì cười đến cứng mặt, lại còn chán muốn chết. Hết người này tới người khác cũng chỉ vài ba câu lặp đi lặp lại, như trẻ con tập nói. Cô đúng là đã chen chân được vào thế giới hào môn nhưng rồi lại thấy... thật ra cũng chẳng đáng để chen.

Đàm Mạt xoa mặt, đang suy nghĩ thì thấy Tần Minh lén lút đi tới, cô liền giơ tay ra.

"Đưa đây mau. Mà anh làm gì lén lén lút lút thế, sợ người ta không biết anh đang làm chuyện mờ ám à?"

Tần Minh đưa chiếc tai nghe vừa mới mua cho cô, miệng thì càu nhàu:

"Cô thì chả cần lén lút gì, toàn bắt tôi làm mấy chuyện mờ ám."

Đàm Mạt:

"Mờ ám gì chứ? Có mỗi chuyện đi nghe ngóng chuyện người ta thôi mà, có bảo anh tham gia đâu."

Tần Minh vừa dứt lời thì đập đầu vào khung cửa:

"Rõ rồi, tiểu thư."

Hay là gã cứ về làm gián điệp cho Nam

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip