ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 17

Anh ta trừng mắt nhìn Đàm Mạt, hy vọng ánh mắt đủ để cô hiểu rằng ông chủ đang rất giận.

Chỉ tiếc lúc anh ta liếc qua thì Đàm Mạt lại đang cúi đầu, không thấy gì cả.

Ngược lại, quản lý Lý bên cạnh lại nhìn thấy rõ, liền lo lắng hỏi: "Thiếu gia Nam Cung, mắt anh bị co giật à?"

Nam Cung Liệt: "..."

Anh ta ho nhẹ, nghiêm giọng: "Không có gì, quản lý Lý không cần chăm chăm nhìn tôi như vậy."

Những người khác đi cùng đều quay sang nhìn nhau nén cười, trong mắt không giấu nổi vẻ châm chọc.

Quản lý Lý thì chẳng chút ngại ngùng. Nhà máy chế biến thực phẩm này vốn là nơi ông cụ Nam Cung lập nghiệp từ hai bàn tay trắng khi còn trẻ. Do năm đó thiếu vốn, thiết bị cũ kỹ, nhà xưởng nhỏ nên đến nay đã không còn theo kịp thời đại.

Nhưng vì là nhà máy đầu tiên, ông cụ luôn giữ lại để hoài niệm vẫn bố trí người quản lý.

Bình thường làm gì có cửa để quản lý Lý tiếp cận Thái tử gia Nam Cung Liệt? Nay có cơ hội nghìn năm có một, nịnh bợ đương nhiên phải tranh thủ tận dụng.

Ông ta mặt dày cười cợt: "Làm gì có, quan tâm đến anh là bổn phận của tôi mà."

Nam Cung Liệt cảm thấy rất hài lòng. Từ lúc đi làm tới giờ chưa từng được ai tâng bốc như vậy.

Trợ lý Đàm Mạt của anh ta thì khỏi nói, không những không nịnh anh ta, mà còn từng... đánh anh ta.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện đó, đầu anh ta lại thấy nhức nhức. Cái tập hồ sơ dày cộp kia, đúng là ác mộng.

Nam Cung Liệt vô thức giảm tốc độ bước chân. Anh ta muốn xem thử Đàm Mạt định giở trò gì.

Liếc mắt ra sau, anh ta thấy cô đang lén lút đi theo, tay phải còn áp lên trán che mặt lại, rõ ràng là không muốn bị anh phát hiện.

Chỉ tiếc là quá muộn. Cái dáng đi ngu ngơ đó mà cũng đòi theo dõi người khác à?

Nam Cung Liệt bỗng đổi cách nghĩ, cô theo dõi mình làm gì? Chẳng lẽ là ông cụ sai cô tới?

Chắc là vậy rồi. Có như thế thì Đàm Mạt mới dám nghỉ việc hơn một tuần mà không sợ bị sa thải. Rất có thể là ông cụ âm thầm giao cho cô nhiệm vụ khác.

Ví dụ như theo dõi anh ta, ghi lại mọi hành vi, trạng thái làm việc của anh ta rồi báo cáo lại cho ông cụ.

Nam Cung Liệt càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao, lại càng bực vì giờ mới phát hiện ra.

Anh ta lập tức ưỡn ngực vươn vai, cố gắng khiến bản thân trông thật oai phong, thần thái ngút trời.