ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 18

Quản lý Lý đứng bên cạnh: z'Sao trông thiếu gia đi đường như... vịt trống bước đi trong sân vậy? Cái mông còn nhô lên cao nữa chứ."

Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc ông ta tiếp tục dâng lời tung hô lên tận mây xanh.

Tâm trạng Nam Cung Liệt ngày càng sảng khoái. ...

Phía trước chính là khúc ngoặt, Nam Cung Liệt vừa âm thầm nhẩm trong lòng "nhìn tôi đi, nhìn tôi đi", vừa lén lút quan sát Đàm Mạt. Ai ngờ lại thấy cô quay người bỏ đi.

Nam Cung Liệt ngẩn người, bước chân khựng lại.

Chính cú dừng đột ngột ấy khiến mấy người đi phía sau không kịp phanh. Một người đụng hai người, kết quả là Nam Cung Liệt bị đâm cho ngã dúi dụi ra đất.

Ngay khoảnh khắc sắp tiếp đất, trong đầu anh ta lóe lên một ý nghĩ: "May mà cô quay đi rồi..."

Việc Đàm Mạt quay người bỏ đi khiến hệ thống không thể hiểu nổi: [Sao cô lại bỏ đi? Đã theo sau người ta cả một đoạn rồi mà, chỉ là một câu nói thôi mà. ]

Đàm Mạt đáp: [Chỉ là một câu nói? Với tôi đó là danh dự của người lao động. ]

Bảo cô nói mấy lời kiểu nịnh nọt cổ trang với cái tên điên kia á, không đời nào!

Chuyện này không thể nhịn, chính là giới hạn không thể vượt qua!

Hệ thống thở dài: [Vậy thì cô sẽ không thể nâng đơn giá, vẫn mãi là mười tệ mỗi phút thôi đó. ]

Đàm Mạt giữ vững lập trường của giai cấp vô sản, đầy khí thế rời đi. ...

Ngày hôm sau, Đàm Mạt lại xuất hiện trước tòa nhà của tập đoàn Long Thịnh.

Cô đã nghĩ suốt cả đêm và đi đến kết luận giới hạn của giai cấp vô sản... vẫn có thể linh hoạt một chút.

Hệ thống: [... ]

Nhưng cũng chẳng thể trách cô được.

Tối qua sau khi rời khỏi nơi phỏng vấn, Đàm Mạt đã rất háo hức ra ngoài thử nghiệm bàn tay vàng mới của mình. Chỉ cần hóng chuyện là có tiền, vậy chẳng phải cô có thể hái ra tiền trong tích tắc sao?

Nhưng đời không như mơ.

Khi không vội thì xe buýt nối đuôi nhau đến. Mà khi vội thì dù có đợi rã chân cũng chẳng thấy bóng dáng chiếc xe nào.

Cô lượn một vòng quanh chợ đầu mối, tiệm mạt chược, trung tâm sinh hoạt người cao tuổi những nơi được mệnh danh là "thánh địa tám chuyện", mãi đến tận tối.

Cô tưởng ít nhất cũng kiếm được vài ngàn.

Kết quả tính tổng cộng lại chỉ nghe được khoảng hai tiếng đồng hồ, thu về được đúng 1. 200 tệ.

Trời ơi! Ở những nơi tám chuyện nổi tiếng như vậy, vậy mà chẳng ai nói xấu ai, chẳng ai tung tin đồn nào.

Toàn là chuyện đại nghĩa dân tộc, tình yêu đất nước, lý tưởng cao đẹp, hoài bão nhân sinh...