Chương 19
Lúc cô lén lút nghe lén, mấy ông bà lớn tuổi còn nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ như thể cô mới là kẻ biến thái vậy.
Nếu như cô không biết mình có bàn tay vàng thì còn đỡ. Đằng này biết rõ rồi mà còn không tích cực kiếm tiền thì đúng là có lỗi với lương tâm quá.
Cảm giác như đang tận mắt nhìn thấy cả núi vàng núi bạc của mình cứ thế trôi tuột khỏi kẽ tay, Đàm Mạt thật sự chịu không nổi.
Cuối cùng, cô lại lần nữa quay về Long Thịnh.
Trên đường đi, cô đã tự kiểm điểm bản thân không biết bao nhiêu lần.
Vì đã chính thức từ chức, nên cô đành mặt dày gửi lại đơn xin việc. Tuy chưa có phòng nhân sự nào liên hệ, cô vẫn quyết định đến công ty thử vận may. Biết đâu gặp được Nam Cung Liệt, có thể tranh thủ nói ra câu kia.
"Chào cậu, cậu cũng đến phỏng vấn à?"
Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai, Đàm Mạt quay đầu lại. Đập vào mắt cô là một chiếc sơ mi trắng được cài nút chỉn chu, thắt thêm cà vạt đen mảnh. Kéo mắt nhìn lên là đường xương hàm sắc nét, làn da trắng mịn khiến màu môi hồng tự nhiên càng thêm nổi bật.
Ánh mắt sáng nhạt nhẹ nhàng cụp xuống, mang theo ý cười dịu dàng. Cả người toát lên khí chất của một nam sinh đại học ngoan ngoãn, sạch sẽ.
Thực ra Đàm Mạt đúng là đến để phỏng vấn đấy nhưng người ta có mời cô đâu.
Nghe kiểu hỏi của người ta là biết, rõ ràng cũng đến phỏng vấn. Vậy tức là đối thủ cạnh tranh rồi.
Điều này khiến cô tự dưng thấy hơi tủi thân, thậm chí nụ cười rạng rỡ của trai đẹp trước mặt cũng trở nên... chói mắt.
Cô cảm thấy đôi mắt của cậu trai này hơi quen quen nhưng nhất thời chưa nhớ ra đã gặp ở đâu.
Cô giả vờ dò hỏi: "Cậu ứng tuyển vị trí gì thế?"
Anh chàng "ngây thơ trong sáng" trả lời: "Trợ lý Tổng Giám đốc."
Đàm Mạt như thể bị một mũi tên đâm trúng ngực.
Thì ra công ty đã bắt đầu tuyển người thay thế cô rồi. Xem ra khả năng cô được phỏng vấn lại vào vị trí cũ là rất thấp.
Nhưng nếu không làm trợ lý của Nam Cung Liệt, thì còn có vị trí nào vừa gần anh ta vừa tiện để kiếm tiền đây?
Nghĩ tới nghĩ lui, thật sự đau đầu.
Đang lúc cô còn đang rối bời, một nhân viên mặc đồ công sở vội vàng bước đến.
Có vẻ như chị không hề ngạc nhiên khi thấy Đàm Mạt xuất hiện ở đây nhưng lại tỏ vẻ rất bất ngờ mà cất tiếng: "Ôi, trợ lý Đàm, sao cô lại ở đây vậy?"