Chương 21
"Cậu thấy không? Làm trợ lý thì phải tinh mắt, luôn sẵn sàng phục vụ sếp vô điều kiện!"
Khi cả hai vừa bước vào đại sảnh, chỉ nghe thấy Đàm Mạt hô lớn.
"Cô Hứa! Cậu chủ Nam Cung thật sự không yêu cô đâu! Lão nô ngày nào cũng thấy cậu ấy nổi cáu!"
Câu "lão nô" kia khiến cả sảnh lặng như tờ.
Ông Mỹ Đức: "..."
Lục Hành Giản: "..."
Anh như bừng tỉnh ngộ: "Hóa ra... là kiểu phục vụ toàn diện như thế này à? Tôi sẽ cố gắng học theo!"
Ông Mỹ Đức: "Thôi, chắc cũng không cần học tới mức đó đâu."
Có lẽ là vì cú "lão nô" quá chấn động, cả đại sảnh bỗng im bặt. Gần chục người có mặt, bao gồm cả Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm, đều đứng đơ như tượng.
Đàm Mạt chẳng thèm quan tâm đến mấy ánh mắt ấy, lập tức hỏi hệ thống: [Xong rồi đó, bây giờ tôi được lên cấp chưa? Có thưởng gì không?]
[Thế này sao mà tính được? Rõ ràng tôi bảo cô nói: "Đã lâu lão nô không thấy thiếu gia cười rạng rỡ như vậy rồi." mà. ]
[Ờ thì tôi có sửa lại đôi chút nhưng hiệu quả đâu có khác gì. Được rồi đấy, đừng đòi hỏi nữa. Còn bắt tôi nói y nguyên câu kia thì đừng mơ. Cả đời này tôi cũng không thể thốt ra lời đó với Nam Cung Liệt. ]
Cô mặt dày tiếp lời, giọng hờn dỗi đầy đe dọa:[Nếu không thưởng thì tôi nghỉ chơi luôn. Mười tệ một phút cũng tạm đủ sống rồi. ]
Trước khi chọn Đàm Mạt, hệ thống từng thấy qua biết bao kiểu ký chủ mà ký chủ nào cũng ngoan ngoãn nghe lời nó răm rắp. Thế mà đến phiên nó thì gặp ngay kiểu "phá game" này.
Rõ là nó nhìn nhầm người.
Cuối cùng, hệ thống đành thở dài chịu thua: [Được rồi... ]
Ngay sau đó, Đàm Mạt nghe thấy một âm thanh êm ái vang lên trong đầu.
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp, nhận thưởng 100. 000 tệ. ]
Một trăm nghìn!!!
Trời má! Lần đầu tiên trong đời cô kiếm được nhiều tiền như vậy trong thời gian ngắn đến thế.
Nếu không phải vì có người đang nhìn, chắc cô đã nhảy cẫng lên rồi.
Đành phải bụm miệng lại, cả người run lên vì cố kìm nén tiếng cười sung sướng.
Người lấy lại phản ứng đầu tiên chính là Nam Cung Liệt. Anh ta lập tức trút giận vào Đàm Mạt.
"Trợ lý Đàm, ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy! Cô dùng con mắt nào để thấy tôi ngày nào cũng nổi nóng? Còn không yêu Tiểu Niệm?"
"Cô có biết lời cô vừa nói sẽ khiến Tiểu Niệm hiểu lầm tôi thế nào không?"
"Đủ rồi!" Hứa Tiểu Niệm bất ngờ cắt ngang anh: "Trợ lý Đàm nói sai cái gì chứ? Cô ấy chỉ là một trợ lý, biết được gì?"