Chương 22
Đàm Mạt càng nghe càng thấy là lạ. Sao câu này nghe quen quen, chẳng khác nào "nó chỉ là một đứa trẻ" trong mấy cảnh bao che trên phim.
"Anh không thấy cô ấy run bần bật à? Cô ấy rất sợ anh đó, Nam Cung Liệt, đừng ỷ mình có quyền mà bắt nạt người ta."
Lúc này Đàm Mạt vẫn đang bụm miệng, cố không để ai nhận ra mình đang sướng phát điên.
Nói hay lắm, đúng, nói chuẩn lắm! Hứa Tiểu Niệm nói câu nào cũng đúng.
"Cô đứng qua một bên đi. Chuyện giữa tôi với Nam Cung Liệt, không liên quan đến cô." Hứa Tiểu Niệm nói.
"Được được được." Trúng ý cô rồi.
Đàm Mạt lập tức đứng sang một bên, hít sâu mấy cái để ổn định cảm xúc, rồi nhanh tay móc điện thoại ra, mở ngay Alipay kiểm tra tài khoản. Số tiền vừa vào là 101. 700 tệ.
Nếu đổi hết sang tiền mặt thì chắc được hai cọc dày như gạch xây nhà mất.
Trời đất ơi, cô chưa từng chạm vào số tiền lớn như vậy bao giờ!
Cô ngoan ngoãn đứng sang bên, trong khi cuộc khẩu chiến giữa Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm càng lúc càng căng.
Từ "anh có còn yêu em không" giờ đã chuyển thành "em sẽ đi, anh buông ra" và "không được đi, anh không cho phép" chuyển từ lời qua tiếng lại thành lôi kéo tay chân.
Hứa Tiểu Niệm giật tay Nam Cung Liệt, vừa khóc vừa nói: "Anh không yêu em thì thả em đi, buông tay đi!"
Nam Cung Liệt ngược lại càng giữ chặt hơn: "Bây giờ em còn gọi anh là Nam Cung Liệt chứ không phải Liệt như trước kia nữa, người hết yêu là em chứ không phải anh!"
Hai người kéo nhau mạnh tới mức trông như cái cầu tre bị rung lắc trong cơn gió bão, không biết đoạn nào rạn trước.
Trong một khoảnh khắc, bàn tay của Nam Cung Liệt bất ngờ vụt mạnh về phía sau như một cây roi dài.
"Chát!" Một tiếng vang giòn giã, theo sau đó là chiếc điện thoại trong tay Đàm Mạt văng thẳng xuống nền đá cẩm thạch, màn hình lập tức tối đen.
Âm thanh giòn tan ấy, không chỉ là điện thoại nát mà còn là trái tim của Đàm Mạt... tan thành mảnh vụn.
Cô nhìn chằm chằm xuống nền, nghẹn ngào kêu lên: "Trời ơi..."
Điện thoại của cô. Tài sản của cô. Bảo bối của cô!
Không biết có phải vì tiếng kêu đó quá thảm hay không mà cả đại sảnh bỗng chốc lặng ngắt như tờ, đến cây kim rơi cũng nghe rõ.
Đàm Mạt nghiến răng ken két, gầm lên một tiếng đầy giận dữ: "Nam. Cung. Liệt!"
Cơn giận cuộn lên, nắm tay siết chặt.
Nam Cung Liệt đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh lùa thẳng sau lưng.