Chương 24
Ông Mỹ Đức lập tức ngậm miệng, nhìn vào văn phòng bên trong rồi đứng dậy: "Xong rồi à, trợ lý Lâm?"
Lâm Du gật đầu: "Tôi phỏng vấn xong rồi, ai tiếp theo đây?"
Tập đoàn Long Thịnh vốn là công ty con của tập đoàn Tinh Huy, chuyên về lĩnh vực thực phẩm và dịch vụ ăn uống.
Để rèn luyện cháu trai mình, ông Nam Cung giao cho Nam Cung Liệt người vừa hoàn thành chương trình học ở nước ngoài, giữ chức Tổng Giám đốc của Long Thịnh.
Để hỗ trợ thêm, ông cụ còn điều một trợ lý kỳ cựu từ Tinh Huy về bên cạnh cháu mình, đồng thời tuyển thêm vài thực tập sinh để phụ việc.
Có điều thực tập sinh tới rồi đi, tổng cộng đã tuyển đến bảy, tám người nhưng không ai chịu nổi kiểu hành hạ tinh thần của Nam Cung Liệt. Vừa hết thời gian thử việc là ai nấy đều vẫy tay chào từ biệt.
Theo lẽ thường, việc phỏng vấn thực tập sinh mới đáng ra phải do trợ lý cũ phụ trách.
Nhưng người đó có vẻ đã quá ngán ngẩm với cái vị Tổng Giám đốc này, cảm thấy vừa mệt mỏi vừa chẳng có lợi lộc gì, nên sau khi tuyển xong Đàm Mạt và Lâm Du thì liền phủi tay quay về Tinh Huy.
Sáng nay, danh sách người đi phỏng vấn theo kế hoạch ban đầu của Ông Mỹ Đức là Lâm Du và Nam Cung Liệt. Ai ngờ Nam Cung Liệt lại... bỏ chạy mất.
"Còn ai vào đây nữa, trợ lý Đàm lên thay đi."
Đàm Mạt lúc này đang đứng một góc, mắt còn đỏ hoe, chuẩn bị rút lui.
Hả? Cái gì cơ? Tôi nghỉ việc rồi mà?
Do cú sốc từ việc điện thoại bị vỡ quá bất ngờ, Đàm Mạt vẫn còn trong trạng thái vừa tức vừa rối. Vậy là cô cứ thế bị Ông Mỹ Đức lôi ngược lại văn phòng mà chưa kịp phản ứng gì.
Nhưng cô vốn không phải kiểu người đắm chìm lâu trong cảm xúc tiêu cực. Tính cô là vậy, buồn giận đến nhanh mà tan cũng nhanh.
Giờ chuyện buồn đã qua, việc quan trọng nhất với cô là phải xử lý hậu quả, chiếc điện thoại đã vỡ nát kia.
Thế nên, việc bị Ông Mỹ Đức chặn lại thật sự nằm ngoài dự tính của cô.
Ông Mỹ Đức kéo cô ra một góc, hạ giọng hỏi nhỏ: "Trợ lý Đàm, nhiệm vụ kia của cô hoàn thành đến đâu rồi? Xong chưa?"
"Hả?" Đàm Mạt ngơ ngác.
Ông Mỹ Đức bực bội hừ nhẹ một tiếng: "Giờ đến mức này rồi còn giả ngây giả ngô à? Tôi đã phối hợp với cô bao lâu nay rồi. Cô đừng tưởng tôi không biết vì sao cô nghỉ làm lâu vậy."
"Ừ thì... Đúng mà..." Đàm Mạt ngờ nghệch đáp: "Vì tôi..."