ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 25

"Vì cô được cấp trên giao nhiệm vụ đặc biệt đúng không?" Ông Mỹ Đức nói bằng giọng đắc ý như thể vừa vạch trần được chân tướng của Đàm Mạt.

"Đơn xin việc cô gửi hôm qua chẳng phải là để kiểm tra xem chúng tôi có làm việc đàng hoàng không, có ai lười biếng trốn việc không đấy à?"

Ông Mỹ Đức khẳng định chắc nịch: "Bộ phận nhân sự có người còn không tin, may mà sáng nay tôi ra đón cô đấy!"

Chị vừa nói vừa lắc nhẹ cánh tay của Đàm Mạt: "Thế nào? Tôi cũng coi như tận tâm tận lực chứ? Cô nhớ nói tốt cho tôi một tiếng nha! Ai chẳng biết bây giờ trên kia còn coi trọng cô hơn cả Nam Cung Liệt nữa cơ mà."

"Tiền thưởng cuối năm của tôi có được nhân đôi hay không, đều trông cả vào cô đó!"

Đàm Mạt chợt hiểu ra đầu đuôi, liền hỏi tiếp: "Vậy còn đơn xin nghỉ việc của tôi..."

"Cái gì cơ?" Đàm Mạt còn chưa nói hết câu, đã bị Ông Mỹ Đức cắt ngang.

"Không hổ danh là trợ lý tận tụy của chúng ta, diễn là phải diễn trọn vai! Cô giả vờ quên hay cố tình muốn thử tôi vậy? Đơn xin nghỉ làm cũng phải qua tay trợ lý duyệt mà, cô không thông qua thì ai biết được chứ?"

Thì ra là vậy. Đàm Mạt chợt nhận ra chuyện cô nghỉ việc, cái sự cố ngớ ngẩn tưởng đâu rối tung lên lại vô tình được giải thích ổn thỏa một cách hoàn toàn hợp lý.

Tất cả cũng tại cô xuyên vào truyện không đúng lúc, không đúng kiểu, chưa kịp hiểu rõ công việc cụ thể của trợ lý Tổng Giám đốc, đã bị Nam Cung Liệt cái tên vừa điên vừa lắm chuyện sai vặt đủ đường.

Đêm đó cô nộp đơn từ chức hoàn toàn là hành động bốc đồng, gửi xong thì xóa luôn hết phần mềm quản lý nội bộ của công ty.

"Thế mấy ngày qua sao không ai liên lạc với tôi?"

"Thôi đi, cô đang làm nhiệm vụ cấp trên giao phó, ai dám làm phiền. Với lại mọi người ở đây vốn đâu có thích tự dưng liên hệ đồng nghiệp!"

"Hay đấy, tôi thích thái độ làm việc kiểu "ai lo việc nấy, không làm phiền ai"như mấy người." Đàm Mạt tỏ vẻ tán thưởng.

"Vậy coi như chốt rồi nhé. Đến lúc đó cô nhớ nói vài lời hay giúp tôi nha."

Thật ra đến giờ cô vẫn chưa rõ "trên kia" là nơi nào nhưng lúc này có quan trọng gì đâu. Quan trọng là phải giữ khí thế đồng đội!

Cô gật đầu chắc nịch: "Tất nhiên, tất nhiên! Tôi có thể quay lại làm việc hôm nay là nhờ công của trợ lý Ông đã tưởng tượng ra cả một vở kịch lớn như vậy..."