Chương 26
"Tôi cảm động đến mức... muốn ôm chị một cái."
Ông Mỹ Đức: "..."
"Trợ lý Đàm, bệnh mơ mộng tuổi teen của cô càng lúc càng nặng rồi đó." Ông Mỹ Đức nghiêm túc lên tiếng.
"Phải không? Nhưng nhờ vậy mới trẻ lâu đấy." Đàm Mạt bật cười, rồi chân thành nói: "Nói thật nhé, lâu rồi không gặp, tôi thật sự nhớ chị, Mỹ Đức à."
Cô nhẹ nhàng dang tay ôm lấy Ông Mỹ Đức một cái.
Ông Mỹ Đức hơn cô cả chục tuổi, sống mũi bỗng cay cay: "Cô chắc là đang ghen với sắc đẹp của tôi nên cố tình làm tôi khóc, để mascara tôi trôi lem nhem rồi tôi xấu đi chứ gì."
"Làm gì có!" Đàm Mạt bật cười.
Hai người ôm nhau một cái rồi buông ra. Ông Mỹ Đức thu lại nụ cười, nghiêm túc nói:
"Được rồi, nếu cô đã chính thức quay lại làm việc hôm nay, thì tôi có một việc khá rắc rối cần cô xử lý."
Chuyện rắc rối đó dĩ nhiên chính là buổi phỏng vấn cậu nhân viên mới Lục Hành Giản.
Tại phòng họp nhỏ phía trong, nơi tổ chức phỏng vấn hôm nay Đàm Mạt và Lục Hành Giản đang ngồi đối diện nhau, cách nhau một chiếc bàn dài.
Ông Mỹ Đức giới thiệu với anh: "Tiểu Lục này, như chị từng giới thiệu, đây là trợ lý Đàm người được thiếu gia Nam Cung và chủ tịch Nam Cung tín nhiệm nhất. Hôm nay, cô ấy sẽ phụ trách phỏng vấn cuối cùng của cậu."
Gương mặt Lục Hành Giản luôn mang theo nụ cười dịu dàng. Anh gật đầu chào rồi nói:
"Vậy thì cuộc gặp tình cờ sáng nay chắc là một bài kiểm tra nhỏ của trợ lý Đàm dành cho tôi rồi. Không biết trong mắt cô, tôi để lại ấn tượng thế nào?"
Ông Mỹ Đức thì chẳng hiểu gì về cái gọi là "cuộc gặp tình cờ" đó. Khi chị đến nơi thì hai người này đã đứng cùng nhau rồi.
Chị nghiêng đầu nhìn về phía Đàm Mạt người đang ngồi nghiêm túc, dáng vẻ điềm tĩnh và hơi lạnh lùng.
Đàm Mạt hơi nhướn mày. Ấn tượng ư? Thực ra... cũng chẳng có gì đặc biệt cả.
Nhưng Lâm Du và Ông Mỹ Đức thì lại khá có thiện cảm với Lục Hành Giản, nói rằng anh vừa có chuyên môn vững, vừa cư xử đúng mực, lễ độ.
Ông Mỹ Đức còn kể cho Đàm Mạt biết trước đó Nam Cung Liệt đã tỏ ý hài lòng với ứng viên này, nên buổi phỏng vấn hôm nay chỉ là thủ tục. Chủ yếu bàn về mức lương và điều khoản hợp đồng.
"Ấn tượng à?" Đàm Mạt nhìn kỹ gương mặt Lục Hành Giản một lúc, rồi bình thản đáp: "Cậu... cũng khá đẹp trai đấy."
Ông Mỹ Đức: "..."
Ông Mỹ Đức sốt ruột ho khẽ vài tiếng, rồi ghé sát tai Đàm Mạt, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Trợ lý Đàm, đây không phải lúc để tán tỉnh đâu, nghiêm túc vào!"