ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 3

"Sao lại gọi cả vệ sĩ tới?" Cô nhíu mày hỏi.

Lâm Du liếc nhìn quanh: "Thiếu gia Nam Cung sợ có người bỏ thuốc nên mới điều động đội an ninh đến."

Nghiêm trọng đến mức đó sao? Đàm Mạt cũng không khỏi lo lắng.

Nhìn những vệ sĩ cao lớn, mặt lạnh đứng hai bên hành lang, cảm giác căng thẳng không khỏi len lỏi vào lòng cô.

Nhưng cảm giác mệt mỏi lại càng chiếm ưu thế, trong đầu cô không ngừng vang lên ý nghĩ "nghỉ việc đi, nghỉ luôn đi".

Cô cố ổn định lại tinh thần: "Bác sĩ đến chưa?"

"Đến rồi, đến rồi!" Một giọng nam thở hổn hển vang lên sau lưng.

Cô và Lâm Du quay lại, thấy hai người gồm một bác sĩ, một y tá đang thở dốc bước ra từ thang máy, rõ ràng chỉ chậm hơn cô một nhịp.

Cô y tá mệt đến mức phải bám tường, nói ngắt quãng: "Chạy muốn gãy chân luôn rồi..."

Đàm Mạt còn chưa kịp hỏi gì thêm thì từ trong văn phòng Tổng Giám đốc vang lên tiếng hét đầy giận dữ của Nam Cung Liệt.

"Bác sĩ đâu rồi! Gọi nửa tiếng rồi! Sao còn chưa tới?! Tiểu Niệm sắp không xong rồi! Tiểu Niệm của tôi!!!"

Giọng gào như sấm đánh ngang tai khiến ai nấy đều giật mình. Bác sĩ và y tá vội xách hộp dụng cụ chạy vào văn phòng Tổng Giám đốc.

Lâm Du nắm tay Đàm Mạt, run run thì thầm: "Giờ sao đây? Sếp nổi giận đến vậy, em còn chẳng dám bước vào, chân mềm nhũn rồi."

Đàm Mạt tức đến phát chán, uể oải nói: "Thì cứ luộc rau theo chiều kim đồng hồ đi, em thích ngược chiều cũng được."

Lâm Du: "..."

Đàm Mạt kéo Lâm Du vào văn phòng của Nam Cung Liệt. Căn phòng rất rộng, sức chứa hai chục người cũng chẳng vấn đề, vậy mà không khí bây giờ nặng nề đến mức mọi người chẳng ai dám thở mạnh.

Hứa Tiểu Niệm bạn gái của tổng tài bá đạo, đang nằm trên sofa, mắt nhắm nghiền. Bác sĩ và y tá đang quỳ xuống kiểm tra cho tiện thao tác.

Nam Cung Liệt đứng bên cạnh, sắc mặt nặng nề, lông mày siết chặt. Ánh mắt anh ta ngập tràn vẻ đau đớn kiểu nếu Hứa Tiểu Niệm có mệnh hệ gì, anh ta cũng chẳng muốn sống tiếp.

"Ngài Nam Cung... Cô Hứa... cô ấy..." Bác sĩ sau khi kiểm tra xong, giọng run rẩy mở miệng.

"Sao rồi?"

"Cô Hứa... sắp không qua khỏi..."

"Sắp không qua khỏi?"

Nam Cung Liệt bất ngờ bùng nổ, quét sạch mọi thứ trên bàn trà xuống đất, chỉ tay về phía nhóm người Đàm Mạt, rống lên: "Nếu chữa không được... thì tất cả các người, chôn theo cô ấy hết cho tôi!"

Đàm Mạt: "???"

Lâm Du: "???"

Bác sĩ: "???"

Y tá: "???"

Anh sâu sắc, anh nặng tình nhưng cần gì bắt cả đám người khác đi chết thay?