ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 4

Đàm Mạt cảm thấy mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn, bèn bước lên trước, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Đừng vội kết luận như vậy. Văn phòng đâu có thiết bị y tế, không thể kiểm tra kỹ lưỡng được. Tốt nhất là đưa cô Hứa đến bệnh viện đã."

"Cô ấy chưa chắc... đã thật sự không qua khỏi, vẫn còn cơ hội cứu chữa mà."

Không rõ Đàm Mạt nói trúng chỗ nào, mà Nam Cung Liệt lập tức như phát điên.

Ánh mắt anh ta sắc lạnh, vừa cười vừa khóc như người mất trí, gào to: "Không qua khỏi? Hứa Tiểu Niệm! Không có sự cho phép của anh, em không được chết! Em nghe rõ không? Không được rời xa anh!"

"Nếu Tiểu Niệm thực sự chết rồi, thì mấy người, các người, tất cả đều phải chôn theo!"

Anh ta nhào lên người Hứa Tiểu Niệm, ra sức lắc cô ta như thể làm vậy sẽ khiến cô ta tỉnh lại.

Đàm Mạt: "???"

Cái quỷ gì vậy, nói chuyện còn không nổi nữa à? Có thời gian ngồi đó lắc lắc, không có thời gian đưa người ta đi viện à?

Cô liếc sang Lâm Du và bác sĩ, bốn ánh mắt nhanh chóng trao đổi tín hiệu ngầm. Nam Cung Liệt đúng là đầu óc có vấn đề.

Sau vài cái lắc điên cuồng, Nam Cung Liệt quay sang quát vệ sĩ: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Kéo hết lũ vô dụng này đi chôn theo!"

Các vệ sĩ ngoài hành lang ùa vào. Còn Đàm Mạt, vừa mệt vừa choáng, cảm thấy đầu óc như mơ hồ. anh ta định làm thật sao?

Liên quan gì đến cô chứ? Đầu có bị ngập nước à?

Ai lại xuyên vào truyện hiện đại mà còn gặp nguy hiểm tính mạng? Cô chỉ đi làm công thôi mà.

Người không biết lại tưởng cô đang buôn ma túy hay làm sát thủ chuyên nghiệp.

Một cơn giận dâng trào, Đàm Mạt lập tức nhấn nút "tạm dừng": "Khoan, đã bảo chúng tôi, mấy đứa làm công khổ cực phải chôn theo rồi, thế còn mấy anh vệ sĩ này? Họ có phải chôn theo không?"

Có phải lúc để tranh cãi chuyện đó không? Thật sự có người muốn đào sâu tính logic ở đây sao?

Nam Cung Liệt sững lại, cảm thấy câu hỏi này quá... vô nghĩa.

Nhưng anh ta vẫn giữ vẻ ngạo mạn, giọng đầy lý lẽ: "Vì Tiểu Niệm, tất nhiên họ cũng phải chôn theo."

Đàm Mạt bình thản quay sang nhóm vệ sĩ, giọng đầy lý trí: "Mấy anh nghe chưa? Sau khi bọn tôi chôn theo xong, mấy anh cũng phải tự kết liễu đời mình đấy. Không ai sống sót đâu."

"Vậy thì... các anh nghe lời làm gì nữa?"

Lũ vệ sĩ như được gõ đầu, lần đầu tiên biết tự suy nghĩ, bọn họ đưa mắt nhìn nhau bối rối.