Chương 30
Điều đó chứng minh rằng, hướng suy luận của nguyên chủ là đúng.
Đàm Mạt vốn định phản bác rằng Lục Hành Giản đang nói vớ vẩn nhưng nếu làm vậy chẳng khác nào phủ nhận công sức của nguyên chủ. Mà như thế thì chẳng phải cô quá nhỏ nhen rồi sao?
Cô không thể làm chuyện đó.
Đối mặt với sự xuất sắc liên tiếp của Lục Hành Giản, vẻ mặt Đàm Mạt dần trở nên nghiêm túc.
"Thế nào hả trợ lý Đàm? Hỏi đến giờ rồi, cậu Lục này có phải rất giỏi không? Cô còn muốn hỏi gì nữa không?" Ông Mỹ Đức nắm tay cô, nhẹ giọng hỏi.
"Câu cuối cùng." Đàm Mạt đáp, giọng càng lúc càng thấp, chân cũng bắt đầu thấy mềm nhũn.
Cô dựa vào tay Ông Mỹ Đức để đứng lên, chậm rãi nói: "Xin hỏi, trong nguyên tác Tây Du Ký, Tôn Ngộ Không có bao nhiêu sợi lông thần kỳ?"
Cô không tin câu hỏi khó đến thế này mà anh vẫn trả lời được!
Quả nhiên, Lục Hành Giản nhíu mày, như thể thực sự bị làm khó.
Không khí quanh họ như bị rút cạn. Ông Mỹ Đức hồi hộp tới mức khó thở, mồ hôi rịn ra trên sống mũi. Cảm giác chẳng khác nào đang đứng trong phòng thi đại học quyết định vận mệnh!
Đàm Mạt dán mắt vào đồng hồ, bắt đầu đếm ngược: "Mười... chín... tám... bảy... sáu..."
"Tám vạn bốn ngàn..." Lục Hành Giản kéo dài giọng.
"Cậu chắc chắn chứ?" Đàm Mạt nghiêng người, dồn áp lực.
Thực ra, Lục Hành Giản cũng không hoàn toàn chắc chắn. Đoán được con số đại khái thế này đã là không dễ, nên lúc nói ra cũng chẳng có mấy tự tin.
Nhưng Đàm Mạt vẫn giữ vẻ điềm nhiên như không, mặt không cảm xúc. Chỉ là... trong khoảnh khắc ấy, Lục Hành Giản lại bắt được một tia tinh quái lóe lên trong mắt cô.
Như có gì chợt lóe sáng trong đầu, anh liền nói nhanh: "... Lẻ ba! Tám vạn bốn ngàn lẻ ba sợi!"
Vừa dứt lời, kim giây của chiếc đồng hồ cũng vừa đúng điểm 12.
Trận này, thắng thua đã phân định rõ ràng.
Đàm Mạt thất thần ngồi phịch xuống ghế.
Ông Mỹ Đức ngơ ngác hỏi: "Sao lại lẻ thêm ba sợi?"
"Là ba sợi lông cứu mạng mà Quan Âm Bồ Tát ban thêm cho Tôn Ngộ Không!" Lục Hành Giản đầy phấn khích.
"Trời ạ đúng là tôi già rồi, chuyện đó mà cũng quên mất." Ông Mỹ Đức thở dài, vỗ vỗ trán mình.
"Nhưng nói thật, ai mà nhớ được mấy chi tiết thế này chứ. Trợ lý Đàm, câu hỏi của cô đúng là... ác ghê!"
Chính vì "ác" nên cô mới càng tuyệt vọng đây!
Đến câu hỏi thế này mà Lục Hành Giản cũng trả lời được, anh vẫn còn là con người à?