ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 31

"Thế nào, trợ lý Đàm? Ba câu hỏi rồi, Lục Hành Giản có đủ tiêu chuẩn làm trợ lý Tổng Giám đốc chưa?"

Đàm Mạt ngồi bất động trên ghế như người vừa dốc sạch khí lực trong trận chiến, chậm rãi gật đầu: "Xuất sắc... đúng là xuất sắc..."

Xuất sắc đến mức cô thấy cái ghế này sắp đổi chủ đến nơi rồi.

Hệ thống thở dài khe khẽ: [Hu hu hu... tội nghiệp ký chủ của tôi, vừa mới quay lại đi làm mà đã phải lo đến chuyện thất nghiệp rồi... ]

"Nghe thấy chưa, Tiểu Lục? Đến cả trợ lý Đàm cũng phải khen cậu đấy." Ông Mỹ Đức cười tít mắt.

Lục Hành Giản hơi ngượng, mặt ửng đỏ: "Trợ lý Đàm giỏi hơn tôi nhiều, tôi vẫn cần phải học hỏi cô ấy."

Cảnh tượng bắt đầu trở thành sân khấu tung hứng qua lại. Trong khi đó, Đàm Mạt mệt mỏi đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi căn phòng phỏng vấn, nơi đã để lại cho cô quá nhiều... tổn thương.

Vừa bước ra khỏi cửa, đã nghe thấy Lục Hành Giản nói vọng lại: "Không cần đợi đến tuần sau đâu, tôi có thể bắt đầu làm việc ngay từ bây giờ!"

Đàm Mạt lảo đảo, suýt nữa ngã sấp mặt.

Xong rồi.

Cô không thắng nổi trí tuệ người ta, mà giờ ngay cả cần cù chăm chỉ cũng chẳng còn chỗ để chen vào nữa.

"Hu hu hu hu, trợ lý Đàm, mấy ngày nay chị đi đâu vậy hả? Chị không biết mấy ngày em phải một mình đối mặt với Nam Cung Liệt, nó khổ sở đến mức nào đâu!"

"Nếu chị không quay lại, chắc hai ngày nữa em viết đơn nghỉ việc luôn cho chị xem."

"Nhìn mặt em mà xem, vừa vàng vừa xám, đều là tăng ca mà ra đấy!"

Ở bên ngoài thì còn cố tỏ ra là dân công sở chuyên nghiệp, chững chạc. Chứ vừa thấy Đàm Mạt quay lại phòng trợ lý Tổng Giám đốc, Lâm Du đã lập tức hóa thân thành cô em gái đáng thương bị bỏ rơi, nhào tới than thở đủ điều.

"Ý em là trong mắt em, chị chỉ là đồng đội tăng ca thôi à?" Đàm Mạt nhướng mày.

"Không có! Chị còn là đồng bọn ăn trưa, đồng bọn uống trà sữa, đồng bọn đi toilet, đồng bọn tám chuyện! Cuộc sống nơi công sở của em thiếu chị là như thất tình vậy, cả ngày thở dài sầu não, sống không có hồn."

"Chị có biết em nhớ chị cỡ nào không!" Lâm Du kể khổ chẳng chút ngượng ngùng.

Đúng là có những mối duyên giữa người với người rất lạ lùng.

Nguyên chủ và Lâm Du cùng trúng tuyển, cùng vào làm một ngày, cùng giữ vị trí trợ lý Tổng Giám đốc. Ấy vậy mà ngay từ lần gặp đầu tiên, hai người đã hợp nhau đến lạ.