ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 34

Người ki bo như vậy, sao lại có thể làm nam chính trong tiểu thuyết tổng tài được chứ?

Nam chính trong tiểu thuyết tổng tài không phải vung tay một cái là vài trăm triệu à?

Hệ thống nhắc nhở cô: [Bởi vì người ta chỉ vung tiền cho nữ chính thôi, cô đâu có hào quang nữ chính. ]

Mang trên mình ánh hào quang của một dân cày làm thuê, cực khổ kiếm từng đồng như Đàm Mạt: [Cảm ơn lời nhắc nhở của cậu nhé. ]

Còn một chuyện nữa, đến cả Lâm Du cũng cảm nhận được rằng Nam Cung Liệt đang có ý định sa thải cô. Anh ta đã tìm được người thay thế, chỉ là còn đang chờ thời điểm thích hợp để ra tay mà thôi.

Vì thế trước khi bị sa thải, Đàm Mạt phải tranh thủ tiếp cận Nam Cung Liệt càng nhiều càng tốt. Ai bảo anh ta là nam chính của quyển sách này, là trung tâm của mọi tin đồn cơ chứ.

Hệ thống nói với cô: [Ngoài việc nghe hóng và tham gia vào tin đồn, cô cũng có thể... tạo tin đồn. ]

Đàm Mạt giật mình: [Cậu bảo tôi bịa chuyện à? Như thế thì hơi quá rồi đó?]

[Ký chủ, liệu cô có thể nghe hết lời tôi nói rồi hẵng suy diễn không?] Hệ thống ho nhẹ một tiếng, rồi tự tin tuyên bố.

[Tôi là sứ giả chính nghĩa, là phúc tinh cứu rỗi những kẻ khốn khổ vì tình yêu, sao tôi có thể làm việc trái pháp luật được. Ý tôi là cô chỉ cần nhắc đến người này trước mặt người kia một chút, nếu cảm xúc của họ dao động thì vẫn có thể kiếm được tiền đó!]

Chính vì hai lý do này, sau khi xử lý xong công việc trong ngày, Đàm Mạt mệt mỏi lê bước đến trước biệt thự của Nam Cung Liệt.

Căn biệt thự nằm ở ngoại ô, xa hoa rộng rãi đúng như trong những tiểu thuyết ngôn tình cũ.

Nơi có hồ bơi riêng được chăm sóc kỹ lưỡng, vườn hoa, bãi cỏ, và cả khung cửa kính sát đất với tầm nhìn đắt giá.

Cũng vì là biệt thự cao cấp, nên từ trạm tàu điện gần nhất đi bộ cũng mất nửa tiếng.

"Gọi xe công nghệ mà chẳng ai nhận chuyến cả." Đàm Mạt than khẽ sau một chặng đường dài thấm mệt.

Lúc này đã hơn bảy giờ tối, cô đứng bên cạnh đài phun nước, lắng nghe tiếng nước róc rách.

Nhìn căn biệt thự sáng đèn, tỏa ánh sáng dịu như một khối ngọc phát quang, cô không kìm được cảm thán: "Đúng là tổng tài luôn có hào quang tiền tài bao phủ."

Có căn nhà như vậy, hỏi ai mà không muốn gả cho tổng tài chứ?

"Là trợ lý Đàm à?" Một giọng phụ nữ trung niên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.