ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 35

Người phụ nữ bước ra từ trong bóng tối, bất ngờ reo lên: "Đúng là cô thật à? Bao lâu rồi cô chưa ghé qua đây?"

"Dì Phượng Quyên ạ?" Đàm Mạt tự nhiên gọi ra cái tên quen thuộc.

"Đi theo dì mau, hôm nay con đến đúng lúc lắm. Đầu bếp Cao vừa nấu món sở trường của ông ấy vịt om bia đấy, thơm phức luôn!"

Dì Phượng Quyên kéo tay Đàm Mạt định dẫn cô về phía tòa nhà phụ nhưng cô vẫn chưa quên mục đích chính: "Nhưng con tới để gặp Tổng Giám đốc Nam Cung mà."

"Giờ này rồi còn tổng giám gì nữa. Con không đói à? Nhìn con tới giờ này mới tới, chắc là chưa ăn tối đúng không?"

Quả thật, vì phải vội xử lý công việc tồn đọng đã lâu, Đàm Mạt gần như không ăn trưa, cả buổi chiều chỉ uống mỗi một ly trà sữa. Giờ phút này, bụng cô không kìm được mà réo lên hai tiếng rõ ràng.

Dì Phượng Quyên bật cười khúc khích: "Xem ra đói thật rồi."

Thế là bước chân hai người lại nhanh hơn vài phần.

Dì Phượng Quyên kéo Đàm Mạt vào tòa nhà phụ, nơi sinh hoạt và nghỉ ngơi của những người làm trong biệt thự.

Đã là tổng tài thì đương nhiên phải có cả một đội ngũ hỗ trợ đời sống hàng ngày.

Đó là những người làm việc chăm chỉ như đàn kiến thợ. Lo cho tổng tài ba bữa cơm dinh dưỡng, ngôi nhà sạch sẽ tinh tươm, quần áo thơm tho mềm mại để duy trì hình tượng tổng tài giàu có của Nam Cung Liệt.

Vừa bước vào trong, tiếng cười nói lập tức im bặt nhưng chỉ trong giây lát, cả căn phòng bỗng náo nhiệt hơn hẳn.

"Trợ lý Đàm! Tôi không nhìn nhầm chứ? Dạo này cô đi đâu vậy? Bọn tôi nhớ cô muốn chết!"

Trong phòng đã có vài người ngồi sẵn, họ niềm nở mời cô lại dùng bữa, còn lấy bát đũa giúp cô.

"Cô muốn uống gì không? Có coca với nước dừa đấy."

Ngay cả khi còn ở thế giới thật, Đàm Mạt cũng chưa từng được ăn cơm trong không khí vui vẻ thế này.

Trước khi vào nhà, cô còn lo lắng sẽ ngại ngùng khi ăn cùng mọi người nên đã nhờ hệ thống nhanh chóng tìm thông tin về những người ở đây trong truyện, để cô có thể chuẩn bị trước.

Ai ngờ phần miêu tả về họ chỉ toàn là mấy cụm như "quản gia Lưu","dì Lý","tài xế Vương sư phụ", toàn là kiểu nhân vật công cụ.

Xem ra cảm giác ngại ngùng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng. Đàm Mạt cười nói một cách tự nhiên: "Nước dừa đi ạ, uống coca nhiều quá lại chẳng ăn được gì."

"Được luôn." Đầu bếp Cao vừa rót nước dừa cho cô, vừa trêu dì Phượng Quyên.