Chương 41
Nhưng cô cũng biết cách "thuận chiều gió", thấy Hứa Tiểu Niệm đang nhìn chằm chằm quả sầu riêng trong tay mình, liền gợi ý: "Cô đói rồi đúng không? Vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"
Quả nhiên Hứa Tiểu Niệm thật sự đói. Cô ta giận dỗi cả ngày, gần như không ăn uống gì. Vậy là cô ta để mặc cho Đàm Mạt kéo ngồi xuống ghế salon trong phòng khách.
Đàm Mạt bắt đầu tách sầu riêng bằng tay.
Đúng lúc này, hệ thống lại nhảy ra: [Ký chủ mau hỏi cô ta về Nam Cung Liệt, tôi bắt đầu tính giờ từ bây giờ. ]
[Mỗi phút được bao nhiêu tiền?]
[Hiện hiển thị là dấu hỏi, chưa xác định được. ]
Đàm Mạt: [??? Cái quái gì vậy. ]
Nhưng giờ không phải lúc cãi nhau với hệ thống.
Cô còn đang suy nghĩ mở lời thế nào thì Hứa Tiểu Niệm đã cướp lời trước, thở dài ra vẻ kín đáo.
"Cô nói xem, chuyện yêu đương của tôi... Trước khi gặp anh ấy, cuộc sống của tôi đã chẳng dễ dàng gì."
"Vậy còn sau khi gặp thì sao?" Đàm Mạt hỏi, tiện tay đưa cho cô ta một múi sầu riêng.
Hứa Tiểu Niệm đáp: "Càng khổ hơn."
Đàm Mạt: "..."
"Thế hôm nay hai người vì sao cãi nhau?"
Cuối cùng cũng gợi được đúng chuyện cần khai thác, Hứa Tiểu Niệm như tìm được chỗ xả bức xúc sau một ngày kìm nén.
Cô ta tuôn ra không ngừng: "Còn không phải tại Nam Cung Liệt à? Sáng nay, bọn tôi đi làm bằng một con đường khác, không ngờ lại đi ngang qua trường cấp ba của anh ấy."
"Cô có biết anh ấy nói gì khi đi ngang qua đó không?"
Đàm Mạt vờ lắc đầu tò mò, đồng thời đưa thêm một múi sầu riêng.
Bên tai là tiếng hệ thống phấn khích gào lên: [Mỗi phút 30. 000 tệ rồi!]
Đàm Mạt cảm thấy tim mình khẽ run lên.
Không chỉ mình cô, Hứa Tiểu Niệm cũng đang dao động mạnh mẽ trong lòng: "Ban đầu, anh ấy kể cho tôi nghe về thời trung học của mình. Anh ấy nói rằng có rất nhiều bạn thân, đều là những người quan trọng nhất trong đời, là anh em chí cốt suốt đời không quên."
"Tôi thấy anh ấy nhớ lại quá khứ với vẻ đầy tự hào, nên mới tò mò hỏi đó là những ai."
"Không ngờ anh ấy lại nói là... A Thiến!"
Hệ thống chen vào: [Mỗi phút lên 50. 000 tệ!]
"Trời đất ơi!" Đàm Mạt suýt nghẹn vì con số.
Hứa Tiểu Niệm tưởng Đàm Mạt đang cùng mình đồng cảm, liền đập đùi một cái: "Cô cũng thấy Nam Cung Liệt đáng bị chửi đúng không?"
"A Thiến chính là..." Đàm Mạt không nỡ phá hỏng cảm xúc lúc này nhưng thật sự cô không biết người đó là ai, đành cố kéo dài giọng.