ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 40

Lúc nhìn thấy quả sầu riêng to đùng trong tay Đàm Mạt, cô ta lại càng hoảng hơn.

Đàm Mạt mở cửa kính cho cô ta vào, vừa cười vừa nói: "Tôi sợ phá hỏng màn nguyền rủa tình yêu sâu sắc của cô với Nam Cung Liệt..."

Nhìn thấy gương mặt không vui của Hứa Tiểu Niệm, cô lập tức đổi giọng: "Ý tôi là sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô. Lỡ mà tôi cắt ngang, ảnh hưởng đến tình cảm thiếu gia Nam Cung dành cho cô thì nguy to."

Lúc đấy cô ta lại quay sang đổ tại mình thì chết dở.

Tuy không nói ra đoạn sau nhưng Hứa Tiểu Niệm rõ ràng chẳng hiểu được dụng ý trong lời Đàm Mạt, chỉ hơi ngượng ngùng vuốt tóc bên tai, khẽ hỏi: "Cô nhìn thấy hết rồi à?"

"Sao cô lại ngồi trong vườn ngắt hoa làm mấy trò đó?" Nhờ ánh đèn trong phòng hắt ra, Đàm Mạt liếc nhìn kỹ, cô ta đã "ra tay" với bảy tám đóa hồng rồi.

Chỗ còn lại lưa thưa như đầu hói chữ M của mấy ông trung niên. Còn dưới đất là một lớp cánh hoa dày trắng xóa. Mai mà bác làm vườn thấy cảnh này, chắc đau lòng phát khóc.

"Vì hoa trong nhà tôi đã hái trụi hết rồi."

Đàm Mạt vừa định gom cánh hoa vứt vào bồn hoa để "phi tang", nghe câu đó thì cạn lời... Thôi thôi, khỏi giấu nữa, cứ chờ bị mắng đi cho rồi.

Hứa Tiểu Niệm thì vẫn vô tư, đi thẳng vào trong nhà. Đàm Mạt nhìn cánh hoa một lúc như tiễn biệt, rồi cũng kéo rèm lại.

Lúc này, hệ thống lên tiếng nhắc nhở:[Ký chủ, đây là thời điểm hoàn hảo để khơi gợi cảm xúc của Hứa Tiểu Niệm. Nhớ kỹ, chỉ những gì liên quan đến Nam Cung Liệt mới tính điểm, nói chuyện người khác thì không có tiền đâu!]

[Biết rồi... ]

Dù ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng Đàm Mạt vẫn hơi lúng túng. Bởi cô và Hứa Tiểu Niệm vốn chẳng thân thiết gì, để nói chuyện riêng tư thì hơi gượng.

Không ngờ Hứa Tiểu Niệm lại là người mở lời trước: "Có phải Nam Cung Liệt gọi cô đến không?"

Giọng điệu chắc nịch của cô ta khiến Đàm Mạt người mắc "chứng phản nghịch nhẹ" suýt buột miệng đáp lại: "Không ngờ cô tự tin thế đấy."

Nhưng mà... đây là cơ hội kiếm tiền!

Đàm Mạt nhịn lại, nhẹ nhàng nói: "Cô Hứa quả thật đoán việc như thần."

Quả nhiên, câu này khiến sắc mặt Hứa Tiểu Niệm sáng lên hẳn, như thể vừa nắm được thế thượng phong trong trận chiến lạnh lùng giữa hai người họ.

Cô ta cười nhạt: "Muốn dùng chiêu này dỗ tôi à? Tôi không dễ tha thứ vậy đâu."

Đàm Mạt nghĩ thầm Hứa Tiểu Niệm đúng là giỏi tưởng tượng thật.