Chương 43
[Câu trả lời này khiến cô ấy rơi vào tuyệt vọng. Chúng ta cần là cảm xúc dao động, chứ không phải mất hết hy vọng. ]
Chỉ vì khuyên chia tay mà khiến cô ta buồn đến mức hệ thống trừ điểm?
Đàm Mạt không hiểu nổi nhưng khi nhìn lại thì đúng là thấy Hứa Tiểu Niệm sắc mặt trắng bệch, nước mắt ngân ngấn.
Cô vội vàng chữa cháy: "Nhưng mà... dù được quyền chọn, cũng chưa chắc có ai tốt như Nam Cung Liệt đâu. Cô cũng không nhất thiết phải chia tay..."
Hệ thống: [Mỗi phút 2. 000. ]
Đàm Mạt: [Đây đúng là một cái bẫy mềm mại mang tên tình yêu... ]
"Tri kỷ à, tôi biết là cô hiểu tôi nhất." Hứa Tiểu Niệm lau nước mắt, hỏi tiếp: "Cô nói xem, Nam Cung Liệt có yêu tôi thật không?"
Đàm Mạt cắn răng: "Anh... anh ta rất yêu cô."
Hệ thống: [Mỗi phút 80. 000. ]
Đàm Mạt: Cạn lời nhưng không cạn tiền...
Sau đó, Hứa Tiểu Niệm bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về việc Nam Cung Liệt bình thường quan tâm cô ta thế nào, từng làm bao nhiêu chuyện khiến cô ta cảm động ra sao.
Một tiếng trôi qua, cô ta nói đến khô cả miệng, sầu riêng cũng hết sạch, phải uống thêm nước cho đỡ khát.
Rồi bất ngờ siết chặt tay Đàm Mạt, hỏi: "Anh ấy lúc nào cũng đối xử tốt với tôi như thế, nhưng tại sao sáng nay lại gọi tên A Thiến? Trợ lý Đàm à không, tri kỷ Đàm, cô nói xem rốt cuộc anh ấy có còn yêu tôi không?"
Đàm Mạt: Trời ơi, có ai không, cho tôi ngồi lên vỏ sầu riêng rồi lăn ra khỏi đây đi!
Sau khi bị ép nghe Hứa Tiểu Niệm kể đi kể lại chuyện tình đau khổ bi lụy giữa cô ta và Nam Cung Liệt, lại còn bị hỏi đến hàng trăm lần rằng "anh ấy có còn yêu mình không", Đàm Mạt rơi vào trạng thái hoàn toàn tê liệt tinh thần, mặt không còn giọt máu.
Hệ thống cũng thở dài thườn thượt: [Phụ nữ đang yêu đúng là nói không biết mệt. Tai tôi muốn chai luôn rồi. ]
[Nhưng dù sao cũng chúc mừng ký chủ, vừa rồi đã kiếm được 630. 000 tệ. Phần lẻ phía sau tôi không đọc nữa. ]
Đàm Mạt đang bước lên cầu thang đến thư phòng lầu trên, chẳng có lấy chút vui mừng nào: [Đó toàn là mồ hôi nước mắt của tôi đấy, tiền công thêm tiền bồi thường tinh thần, dễ dàng gì chứ?]
Vừa dứt lời, cô đã đến trước cửa thư phòng tầng hai, gõ nhẹ mấy cái nhưng không thấy hồi âm. Cô cũng chẳng khách sáo, tự tay đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Nam Cung Liệt đang ngồi trước bàn làm việc, đang chăm chú cầm bút viết gì đó rất nghiêm túc.