Chương 44
Mãi đến khi Đàm Mạt bước tới gần bàn, anh ta mới ngẩng đầu liếc một cái. Rồi như bị dọa cho phát hoảng, cả người giật ngược về sau, kéo theo tiếng ghế ma sát kêu rít lên sàn nhà.
"Trợ lý Đàm! Cô làm tôi giật cả mình! Cô sao vậy? Không được tôi cho phép, ai cho cô vào đây?"
Đàm Mạt không thèm trả lời, cúi đầu nhìn đống giấy trên bàn.
Ban đầu cô còn tưởng anh ta đang chăm chỉ làm việc, định bụng khen một câu cuối cùng cũng có khí chất tổng tài. Nhưng khi ánh mắt lướt qua mấy tờ A4 chi chít chữ...
Cô chết lặng.
Trên giấy, từng dòng ngay ngắn...
"Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu Niệm, Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu Niệm, Nam Cung Liệt yêu Hứa Tiểu Niệm..."
Viết từ đầu tới cuối, không sót dòng nào, còn viết được mấy tờ.
Đàm Mạt đưa tay đếm đếm, Nam Cung Liệt như vừa hoàn hồn liền lao tới che lên xấp giấy bằng hai cánh tay, ngẩng đầu hét lớn: "Không được nhìn! Không được nhìn!"
Mặt anh ta đỏ bừng vì xấu hổ.
"Đừng nói với tôi là anh đang áp dụng mấy kiểu trên mạng ấy nhé? Viết 1001 lần tên đối phương để gọi lại tình yêu?" Đàm Mạt tròn mắt hỏi.
"Không phải!" Nam Cung Liệt chối phắt."Là 10. 001 lần!"
Đàm Mạt: "..."
"Dù sao cũng không cho cô xem!" Anh ta gắt lên, ra vẻ hung dữ.
Tổng tài kiểu gì mà cứ như học sinh tiểu học.
Không cho xem thì thôi! Đàm Mạt cũng nổi hết da gà.
Một người thì ngoài vườn dùng bói hoa để kiểm tra tình cảm, một người thì ngồi trong phòng viết đi viết lại mấy trang "anh yêu em"...
Phải nói, Hứa Tiểu Niệm và Nam Cung Liệt đúng là trời sinh một cặp.
Cô lườm anh ta: "Một câu bảy chữ, còn có cả chữ "Liệt" với nhiều nét thế kia. Sếp à, tay anh chắc sắp bị chuột rút rồi nhỉ?"
Nam Cung Liệt người đang co tay vì viết quá nhiều chữ: "..."
Nếu không phải vì sau lưng cô còn có ông nội anh ta chống lưng, thì anh ta đã đuổi việc cô từ lâu rồi.
Nam Cung Liệt gắng lấy lại phong độ, đứng thẳng người. Một tay anh ta đút túi, cố tỏ vẻ lạnh lùng và quyền uy: "Trợ lý Đàm, không có sự cho phép của tôi, ai cho cô tự ý vào thư phòng?"
Vẻ kiêu ngạo này khiến Đàm Mạt muốn lật trắng mắt, nhưng tiếc thay bát cơm của cô vẫn đang nằm trong tay anh ta.
Cô đáp hờ hững: "Vậy tôi xin lỗi rồi ra ngoài, vào lại từ đầu nhé?"
Nam Cung Liệt hừ lạnh.
Đàm Mạt xoay người, đóng cửa lại.
Sau đó, cô hít sâu, lấy hết hơi, gào to từ bên ngoài: "Xin lỗi Tổng Giám đốc Nam Cung! Tôi không nên tự tiện bước vào lúc anh đang viết "Nam Cung Liệt yêu cô Hứa Tiểu Niệm" đâu ạ!"