ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 449

Sáng hôm sau, trời trong xanh rạng rỡ. Cơn mưa lớn tối qua đã gột rửa bụi bặm, khiến cả thế giới như được làm mới hoàn toàn.

Sau khi dùng xong trà sáng, bà cụ Tần ôm con chó Shih Tzu nhỏ nhắn trong lòng, nhìn Đàm Mạt rồi cười hiền:

"Tiểu Tiêu đã kể với ta rồi, hai đứa là tình nhân thật, tối qua còn ngủ chung."

Đàm Mạt đang ăn cháo suýt thì phun hết ra ngoài, vội với tay rút khăn giấy lau miệng để che giấu sự bối rối.

Đàm Mạt: "..." Chị gái à, chị đang làm cái gì vậy...

Bà cụ Tần ho nhẹ một tiếng, tỏ vẻ lúng túng:

"Đã là tình nhân thật thì ta cũng không thể chia cắt uyên ương. Ăn xong rồi thì hai đứa tự thu xếp đi luôn nhé."

Câu sau thì rõ là đang đuổi người.

Đàm Mạt uể oải đi theo sau anh.

Cô vô thức liếc sang Lục Hành Giản, mặt anh vẫn bình thản như thể chẳng liên quan gì đến mình.

Thấy Lục Hành Giản bất ngờ tránh ánh mắt mình, cô bỗng cảm thấy như vừa thắng một ván. Không thể để mỗi mình cô rơi vào cảnh ngượng ngùng được, phải kéo Lục Hành Giản xuống nước mới công bằng.

"Thật ra tôi với cậu ấy..."

Cô vừa nói vừa chỉ về phía mình và Lục Hành Giản.

Lục Hành Giản thở dài ngao ngán:

"Đi thôi. Nhìn bộ dạng hai người này là biết còn quậy dài."

Anh vốn rất dị ứng với kiểu hành vi điên rồ này, kể cả bố mẹ ruột cũng không ngoại lệ. Đứng dầm mưa để coi hai kẻ lên cơn thì anh không có hứng thú.

Một số người có thể trở thành nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình kiểu cũ, quả thực là có lý do cả. ...

"Trước khi có phu nhân, lão đại chưa từng thất bại trong chuyện cưa cẩm phụ nữ. Một ngày một em là chuyện thường như cơm bữa!"

Đàm Mạt: "Rồi sao?"

Nhị Lục Tử vênh váo đáp:

"Tất nhiên là của công rồi, kinh nghiệm dày dạn khỏi nói!"

Đàm Mạt rùng mình ghê tởm trong lòng.

Không lạ gì khi nhiệm vụ mà độc giả giao cho là để Tần Tiêu vô tù mọc nấm. Quả là một gã đàn ông dơ dáy.

Lục Hành Giản nổi cáu mắng lớn:

"Không biết xấu hổ!"

"Anh nói ai không biết xấu hổ hả?"

Tần Tiêu mặt mày sầm sì.

Hắn đang làm hư Tổng Giám đốc Đàm nhà bọn họ! Không trách được vì sao Đàm Mạt dám hỏi mấy câu trời ơi đất hỡi như vậy giữa bàn dân thiên hạ.

Đàm Mạt:

"Còn muốn tôi xuống nữa hả? Kiếp này đừng mơ!"

Câu hỏi của Đàm Mạt hoàn toàn có mục đích. Cô muốn Hướng Noãn thấy rõ bộ mặt giả tạo của tên đàn ông này. Nghe xong rồi thì tốt nhất nên rời xa hắn càng sớm càng tốt.

Hướng Noãn càng lúc càng lắc mạnh hơn.

Ai ngờ Hướng Noãn lại tức đến nỗi đạp chân loạn xạ, người ả lắc lư như cành cây trĩu quả, đến mức Đàm Mạt còn lo cánh tay kia sẽ bị văng ra khỏi người bất cứ lúc nào.

Nghĩ đến cảnh máu me đó mà thấy rợn người.

"Tần Tiêu! Tôi sẽ dùng máu và mạng sống của mình để nguyền rủa anh! Để cả đời này anh không thể nào quên được tôi!"

Cô quay sang nói với Hướng Noãn:

"Nghe rõ rồi chứ? Giờ có thể xuống được chưa?"

Ngay lúc đó, hệ thống thông báo điểm thưởng vang lên trong đầu Đàm Mạt. Chỉ một cú khiêu khích nho nhỏ mà được tận ba trăm nghìn!

Nhiều tiền thế cơ mà!

Không hổ là mục tiêu mà cô đã cất công truy tìm bấy lâu nay. Thế nhưng Đàm Mạt không cam lòng rời đi. Khó khăn lắm mới nhận được nhiệm vụ lần này, hôm qua mới vừa thử chút xíu đã kiếm được ba trăm nghìn.

Tất cả là lỗi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip