Chương 450
Bà cụ Tần hỏi:
"Mấy hôm nay Ca Cao sao thế, trông chẳng vui vẻ gì cả."
A Tú đáp:
"Chắc đến kỳ sinh lý rồi ạ, hơi khó chịu. Ra ngoài đi dạo một lát có khi lại thấy đỡ hơn."
Bà cụ Tần gật gù:
"Phải kiếm cho nó một anh chó mới mong nó thoải mái được."
Vừa bước ra khỏi chỗ ngồi, bà dặn dò:
"Bảo A Tú mang Ca Cao ra ngoài luôn đi."
A Tú định bế Ca Cao lên xe nên tháo dây dắt, cô ta đang khom người xuống thì nó bỗng lao vút ra ngoài như tên bắn.
A Tú bị bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì đã bị tông ngã lăn quay. Cả người lẫn chó chổng vó.
Bộ lông trắng như tuyết của Ca Cao bị gió thổi ngược về phía sau khi chạy, nhìn xa chẳng khác gì một cuộn bún sợi trắng muốt.
A Tú ngượng ngùng cười cười:
"Bà đừng nói chứ, dạo gần đây Ca Cao ra ngoài chơi, tự nhiên lại mê một anh chó lắm cơ."
Cùng lúc ấy, khi cả hai rẽ vào góc hành lang thì vừa hay đụng mặt Tần Tiêu cũng đang chuẩn bị ra ngoài.
Đàm Mạt cũng mơ hồ nghe thấy giọng quen quen:
"Đi xem thử đi."
Lục Hành Giản nhíu mày:
"Sao tôi nghe giống giọng của cái tên oán khí nặng nề Nam Cung Liệt thế nhỉ?"
Nhìn thấy ánh mắt của anh, cô vội nuốt luôn ba chữ "uyên ương dở hơi" vào bụng, rồi đổi giọng:
"Chúng tôi đang cùng nhau mở một công ty chuyên giải quyết các vấn đề tình cảm của giới hào môn."
Phải, chính là như vậy.
Cô nhanh nhảu quảng bá bản thân:
"Hôm qua chúng tôi đã tiếp xúc với cô Hướng Noãn rồi. Dường như bà không hài lòng với cô ta lắm. Công ty chúng tôi từng xử lý không ít ca nghiện yêu nặng như vậy."
Bà cụ Tần tò mò hỏi:
"Ồ? Vậy kết quả thế nào?"
Đàm Mạt điềm nhiên đáp:
"Cô gái thì xuất gia làm ni cô, còn chàng trai thì... đưa thẳng vào lò thiêu, xong rồi rải tro."
Cô vội chữa cháy:
"Tất nhiên là... bọn tôi sẽ không đưa Tần Tiêu đi hỏa táng đâu ạ."
Bà cụ Tần: "..."
Đàm Mạt nhận ra ngay bà cụ chẳng hề có hứng thú gì với dịch vụ của cô, nên cô sốt ruột đuổi theo.
"Bà ơi, bà ơi..."
Hôm trước khi dắt bà qua đường, Đàm Mạt còn thấy bà dễ gần bao nhiêu, thế mà giờ cô gọi khản cổ phía sau, bà cụ lại cứ giả vờ không nghe, hoàn toàn phớt lờ.
Đã vậy, cô cũng không thể cưỡng ép.
Dù gì cũng là chuyện nhà, khó lòng để người ngoài biết hết. Bà cụ Tần trầm ngâm một lát, sau đó ôm chó đứng dậy:
"Ta dắt bọn nhỏ trong nhà đi dạo, hai đứa cứ tự nhiên."
Bà cụ vừa nhúc nhích, đám vệ sĩ phía sau đã lặng lẽ theo sát.
Khó khăn lắm mới có cơ hội tiếp cận hai nhân vật chính, cô đâu thể để vuột mất dễ dàng.
Chỉ còn cách vừa đuổi theo vừa lắng nghe đoạn đối thoại giữa bà cụ và A Tú.
Vừa nói, cả nhóm đã đi đến cổng lớn đang mở toang.
Vài giây sau, từ phía cổng vọng đến tiếng người hét thất thanh kèm theo tiếng chó sủa điên loạn.
Nam Cung Liệt hét toáng lên:
"Chó nhà ai vậy? Vô duyên vô phép! Đè bẹp cả Báo Buồn nhà tôi! Có ai quản nổi không hả???"
Ca Cao là một con Samoyed, nó vừa bước ra, Lục Hành Giản đã phải lùi lại một bước:
"Còn mập hơn cả Báo Buồn nhà tôi."
Lúc này Đàm Mạt mới dời ánh mắt đến hai con Samoyed đang vật nhau ở chính giữa. Một con đè lên con còn lại, toàn thân đều là lông trắng, nhìn sơ qua chẳng phân biệt nổi đâu là Báo Buồn đâu là Ca Cao.
Vừa nhìn thấy, quả
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền