ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 452

Đàm Mạt chợt nhớ ra chuyện chính, hỏi:

"Ủa, sao hai người lại tới đây?"

Hứa Tiểu Niệm đáp:

"Hai người cả ngày không về, bọn tôi sợ xảy ra chuyện nên chạy đến tìm. Ban đầu định đón hai người về rồi dắt Báo Buồn đi dạo... Ai ngờ vừa đến nơi, Báo Buồn thành rể nhà người ta luôn."

Lục Hành Giản bỗng nảy ra ý tưởng, chỉ tay vào đám trước mặt:

"Đúng kiểu hai người với nhau. Một cặp ông điên bà khùng, bị bà cụ Tần phản đối quyết liệt."

"Hôm qua lúc hai người không có nhà, tôi với Liệt có tìm hiểu sơ qua về nhà họ Tần. Nhà này kinh doanh đủ thứ từ vận tải biển, năng lượng, bất động sản mà toàn mảng hái ra tiền cả."

Lục Hành Giản: "..."

Hứa Tiểu Niệm: "..."

"Khụ khụ." Hứa Tiểu Niệm vội ho khan che giấu xấu hổ:

"Nhưng nghe anh nói vậy cũng có lý, nếu chốt được vụ này chắc ăn mảnh to đấy."

Nam Cung Liệt tức điên, hất tay Đàm Mạt ra:

"Nhà tôi cũng không thiếu..."

Câu chưa kịp dứt, đã bị Đàm Mạt bịt miệng lần nữa, cô nhanh nhảu nói:

"Thiếu thiếu thiếu! Nhà tôi đồng ý gả Báo Buồn, nó đồng ý rồi!"

Bà cụ Tần cau mày:

"Cô có thể làm chủ thay cho nó sao?"

Đàm Mạt bật cười:

"Dĩ nhiên là được rồi. Họ đều là người của tôi, con chó này cũng vậy. Tôi vừa nói rồi mà, tôi có một công ty nhỏ, làm vài việc kinh doanh lặt vặt thôi."

Ca Cao hí hửng bước thêm vài bước lại gần Báo Buồn. Báo Buồn vội né sang một bên, chui về phía chân Nam Cung Liệt, rồi buồn bã tru lên một tiếng như nức nở.

Báo Buồn: "Áu..." Tiếng tru đó khiến Đàm Mạt hơi thấy tội lỗi thật sự.

Nam Cung Liệt: "Thật không?"

"Đàm Mạt!" Nam Cung Liệt không thể tin nổi.

Nam Cung Liệt vuốt ve Báo Buồn, lườm Đàm Mạt một cái, rồi nghiêm nghị nói:

"Báo Buồn, nhớ kỹ là ai khiến mày mất đi sự trong trắng. Chính là cái người trông thì hay cho mày ăn đồ hộp nhưng bên trong thì âm hiểm xảo quyệt kia!"

Lục Hành Giản đứng ra giảng hòa:

"Được rồi, cô ấy cũng vì công ty thôi. Mượn chuyện của Báo Buồn để mở đường nhận đơn hàng."

Đàm Mạt thừa thắng xông lên:

"Chó nhà tôi không quen môi trường lạ, dễ căng thẳng, phải có người thân ở bên cạnh mới yên tâm được. Như vậy cũng là để phục vụ Ca Cao tốt hơn, đúng không ạ?"

Bà cụ Tần khẽ cụp mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Nhưng tôi có một yêu cầu. Khi Báo Buồn vào nhà ở để bầu bạn với Ca Cao, thì chúng tôi cũng phải được ở cùng nó."

Bà cụ hừ nhẹ một tiếng:

"Phục vụ Ca Cao cho tốt đã rồi hẵng nói."

Nam Cung Liệt tiếp tục diễn sâu, ánh mắt u sầu:

"Nhưng đó là một cái lồng son! Sẽ làm mày tha hóa, mục ruỗng, dơ bẩn! Báo Buồn ngây thơ trong sáng của tao ơi!"

Nam Cung Liệt vừa ôm Báo Buồn vừa than khóc, còn Báo Buồn thì dụi đầu vào ngực anh ta, bộ dạng cũng rầu rĩ theo.

Báo Buồn ngẩng đầu tru một tiếng thê lương, như đang tiễn biệt tuổi xuân trong trắng của mình. Nhưng có vẻ nó cũng biết đây không phải nhà mình nên tru rất nhẹ.

"Ôi Báo Buồn của tôi ơi, đáng thương quá... Từ giờ mày sẽ không còn là một chú chó con trong sáng tự do nữa, mà sẽ trở thành món đồ chơi, là "nô lệ

" của Ca Cao... hu hu hu hu..."

Đàm Mạt: "..."

"Còn giả được chắc? Mấy người đâu phải chưa thấy Tần Tiêu với bạn gái anh ta, đúng kiểu..."

"Dù sao thì căn phòng nhà họ Tần chuẩn bị cho mày..."

Nam Cung Liệt vừa nói vừa nhìn quanh: "Cũng chỉ to hơn ổ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip