ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 453

Mỗi năm sinh nhật, điều ước duy nhất của Lục Hành Giản là:

"Mong đời này cách xa mấy thể loại điên càng xa càng tốt."

Nghĩ cho kỹ thì, từ ngày đi theo Đàm Mạt, ngày nào anh cũng phải tiếp xúc với bệnh.

Ước nguyện chỉ là flag để đời tự phá thôi.

Đàm Mạt chậm rãi hỏi:

"Vậy giờ, anh còn giận tôi không?"

Nam Cung Liệt khựng lại một giây, sau đó ôm Báo Buồn thật chặt:

"Báo Buồn, một chú chó trưởng thành phải biết nhẫn nhịn, biết tiến biết lùi. Mất trinh thì thôi, chịu khó phục vụ Ca Cao nhà người ta cho tốt, đừng giành đồ hộp với nó. Nghe chưa?"

Báo Buồn tru lên một tiếng rền rĩ, coi như tiễn biệt tấm thân xử nam của mình.

Mọi người xung quanh suýt thì cười lăn.

Tần Tiêu xưa nay luôn là kiểu người muốn ai biến mất thì người đó sẽ biến mất. Không ngờ hôm nay lại bị Nam Cung Liệt chặn họng đến mức không nói được gì.

Nam Cung Liệt gật đầu, bổ sung:

"Nên mới nói phải chặt đẹp một cú."

Anh ta vừa nói vừa làm động tác cắt cổ tay.

Hắn lạnh giọng tiếp:

"Dù sao thì các người cũng chỉ là bảo mẫu của Ca Cao. Chỉ cần nó qua được kỳ phát tình thì các người..."

"Thì chúng tôi là bố mẹ chồng của Ca Cao."

Nam Cung Liệt tự nhiên tiếp lời.

Đàm Mạt: "..." Ừ thì nói vậy cũng đúng nhưng sao nghe cứ sai sai.

Bỗng ngoài sân vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, tiếp đó là tiếng Nhị Lục Tử la thất thanh:

"Không ổn rồi! Không ổn rồi! Lão đại! Phu nhân bị anh treo trên tường thành hai ngày một đêm rồi!"

Tần Tiêu bật dậy khỏi ghế, gân xanh nổi đầy trán:

"Sao không nói sớm??? Phạt nửa tháng lương!"

Nhị Lục Tử tiếp lời:

"Nhưng phu nhân ngất xỉu rồi ạ."

Hắn cầm điện thoại trên bàn định ném thẳng đi thì bị Nhị Lục Tử ngăn lại:

"Lão đại! Anh nghe em nói xong rồi hẵng ném cũng chưa muộn."

Tần Tiêu lạnh mặt:

"Nói đi. Nếu cô ấy vẫn chưa nhận lỗi, thì treo tiếp."

Quả nhiên, vừa chạy đến, Đàm Mạt đã thấy Tần Tiêu đang quay sang hỏi Nhị Lục Tử:

"Phu nhân nhận lỗi chưa?"

Hứa Tiểu Niệm cau mày:

"Anh là người kỳ cục thật đấy. Treo bạn gái trên tường rồi còn hỏi cô ấy có chịu nhận lỗi không. Cô ấy có bệnh à?"

Lục Hành Giản từng tận mắt chứng kiến Tần Tiêu và Hướng Noãn phát điên, nên lần này chủ động rảo bước. Anh vượt qua Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm, bám sát sau lưng Đàm Mạt.

Đàm Mạt lập tức quay ngoắt người:

"Đi, tới xem có chuyện gì."

Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm hào hứng theo sát. Chỉ có Lục Hành Giản là mặt mày u ám, bước chân nặng nề.

Làm người ăn dưa, tốc độ là trên hết.

Đàm Mạt cùng mọi người tất nhiên không thể bỏ qua màn kịch hấp dẫn này, lập tức đuổi theo sau.

Khi Đàm Mạt tới được khu sân nhỏ tối qua, Hướng Noãn đã không còn bị treo trên bức tường đá, mà đã được đặt nằm dưới mái hiên.

Giữa những khe hở của đám đông lố nhố, lộ ra gương mặt trắng bệch, tiều tụy. Tóc tai rối bời, bết cả vào má, mắt nhắm nghiền.

Cô đang định nhìn kỹ hơn thì Tần Tiêu đã lao tới, đẩy mạnh đám người sang hai bên. Chẳng ngờ bây giờ lại chủ động lao vào.

Hắn quỳ rạp xuống đất, ôm chầm lấy cơ thể Hướng Noãn mà gào lên:

"Noãn Noãn! Em sao vậy? Mở mắt ra nhìn anh đi! Nhìn anh đi mà!"

"Anh không cho phép em ngủ! Em là người của anh, chưa được anh cho phép, em không được nằm, không được ngủ! Mau dậy đi! Không phải lúc trước em còn tức tối cãi nhau với anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip