Chương 454
Một nhân viên đáp:
"Gọi rồi, bác sĩ Chu đang trên đường đến."
Tần Tiêu lại hỏi:
"Thế sao cô ấy lại bất tỉnh?"
Nhân viên gãi đầu cười ngượng:
"Tôi học tiểu học cũng giỏi lắm đấy."
Nhân viên:
"Chúng tôi cũng không biết, chưa từng bị treo bao giờ. Nhưng theo logic mà suy thì bị treo hai ngày một đêm, không ăn không uống, ngất đi chắc cũng không sai đâu nhỉ?"
Tần Tiêu như được khai sáng:
"Ờ đúng rồi!"
Hắn lập tức quay sang quát lớn:
"Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau gọi bác sĩ!"
"Anh Tần, chỉ ngồi đây lay thì có ích gì. Bác sĩ mới là người biết cách cứu, việc cần làm là gọi bác sĩ và hỏi rõ tình hình."
Đàm Mạt vỗ tay tán thưởng:
"Nói có lý! Nhìn là biết học hành tử tế."
"Học tiểu học giỏi thì đã sao? Rốt cuộc vẫn là tôi nuôi cơm, sai vặt hằng ngày thôi!"
Tần Tiêu bỗng đổi sắc mặt:
"Ý các người là tôi ngu à???"
"Anh muốn thấy em sống động mà đấu khẩu với anh, chứ không phải như cái xác nằm đây nửa sống nửa chết!"
Tần Tiêu vẫn không ngừng lay người Hướng Noãn. Đàm Mạt nhìn không nổi nữa, lên tiếng:
"Cũng đâu đến mức này... lúc đó tôi chỉ là "tô điểm không khí" thôi mà..."
Vừa dứt lời, một chiếc bình gốm bay tới, nổ ngay bên chân Nam Cung Liệt, đau nhói tận xương.
Anh ta hoảng loạn hét toáng lên:
"Trời đất ơi, anh ta ra tay thật rồi! Đau chết đi được!"
Ánh mắt như dao của Lục Hành Giản lập tức quét sang Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm.
Hai người kia lảng tránh ánh nhìn, tỏ ra chột dạ.
Nam Cung Liệt kéo tay Hứa Tiểu Niệm, vừa chạy vừa mắng:
"Điên rồi! Anh ta bị thần kinh thật rồi! Sao không tự mình đi chôn đi!"
Chậu hoa bay về phía mọi người, Lục Hành Giản nhanh tay kéo Đàm Mạt né sang một bên, che chắn phía sau lưng.
Đám người chen chúc bên cạnh lập tức vỡ trận, tan tác như chim vỡ tổ.
Tần Tiêu càng ném càng tức:
"Noãn Noãn mà có mệnh hệ gì, các người chết hết với tôi!"
Không biết câu nào chạm đến tự ái, hắn phát điên, cúi xuống nhặt từng chậu hoa trên hành lang ném loạn xạ.
"Chạy? Các người còn dám chạy? Tôi đập các người một cái, Noãn Noãn có khi tỉnh sớm hơn một giây. Tất cả đứng yên cho tôi!"
"Tôi sẽ không để cô ấy chết một mình đâu! Tất cả các người phải chôn cùng!"
Bà cụ Tần nghe động, bước nhanh tới hành lang, quát lớn:
"Tần Tiêu! Con còn muốn điên đến bao giờ nữa? Con làm mất hết thể diện nhà họ Tần rồi đấy!"
"Bà ơi..." Mắt Tần Tiêu đỏ hoe, chỉ tay về phía nhóm Đàm Mạt:
"Nếu không vì họ, Noãn Noãn sao có thể ngất xỉu!"
Đàm Mạt: "?"
Cô đứng thẳng, vừa thở vừa nói: "Xin lỗi, nói cho rõ nhé. Là chính anh treo bạn gái lên đó, ngày đêm tra khảo, còn suốt ngày hỏi "đã nhận lỗi chưa
". Liên quan gì đến tụi tôi?"
Đàm Mạt ôm trán, lẩm bẩm:
"Cảnh tượng này... quen quá ha."
Hứa Tiểu Niệm cười gượng:
"Xem ra bình thường anh Tần cũng coi phim Hoàn Châu Cách Cách không ít."
Nam Cung Liệt gãi đầu:
"Xét ra thì anh ta cũng không phải dạng bất học vô thuật đâu, vừa rồi còn nói liền hai thành ngữ cơ mà."
Đàm Mạt: "..."
Đàm Mạt cũng tranh thủ kéo Lục Hành Giản chạy vào vườn, vừa thở vừa nói:
"Anh đấy, giờ đã hiểu hồi trước mình điên tới mức nào chưa?"
Trong lúc hỗn loạn, hai cái đầu ló ra từ phía cửa phòng là bác sĩ và y tá vừa tới nơi.
"Không phải nói có người ngất xỉu à?"
Bác sĩ và y tá lúng túng không nói nên lời, vừa định lên tiếng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền