Chương 480
Lục Hành Giản khẽ cau mày:
"Anh còn nhớ nhiệm vụ của chúng ta không?"
Nam Cung Liệt vừa buột miệng xong đã kịp nhận ra vấn đề, khẽ tặc lưỡi:
"Tôi mải mê quá nên quên mất rồi."
Lục Hành Giản thì lại thấy có gì đó không ổn.
"Anh làm gì vậy? Tôi đang dạy học mà. Mau buông ra, Lục Hành Giản, đừng phá hỏng tinh thần ham học của mọi người."
Nam Cung Liệt khó chịu ra mặt.
Anh chen vào đám đông, kéo Nam Cung Liệt ra một góc khuất.
Lục Hành Giản:
"Nói cho cùng thì anh mới là nhân viên của Đàm Mạt, tôi chỉ là người ngoài. Thế mà tôi lại phải nhắc nhở anh, anh..."
Nam Cung Liệt đầy tự tin bước về phía Tần Tiêu, cười tươi nói:
"Để anh chờ lâu rồi, giờ tôi giới thiệu cho anh một thỏi son khác, nhất định phải mua nhé!"
Lục Hành Giản lại đưa mắt về phía Nam Cung Liệt, đúng lúc nghe anh ta nhiệt tình giới thiệu:
"Thỏi son này anh bắt buộc phải mua, có bao nhiêu thì cứ gom hết."
(Màu chém trai: Đây là các màu son tươi tắn, trẻ trung, không quá sắc lạnh (như đỏ rượu, đỏ tím). Khi đánh lên tạo cảm giác ngọt ngào quyến rũ dễ thương, hợp gu nam giới. )
Tần Tiêu không nhận ra sự cạn lời của Nam Cung Liệt, ngược lại còn thấy anh ta khi nãy giảng giải thân thiện hơn thường ngày nhiều. Hắn hứng khởi, nóng lòng muốn học hỏi thêm kiến thức tình yêu.
Tần Tiêu: "Tại sao?"
"Thỏi son này gọi là "màu chém trai"." Nam Cung Liệt giải thích: "Chém trai, chém trai, ý là để Hướng Noãn "chém" anh đó!"
"Chữ "chém
" ở đây nghĩa là Hướng Noãn tô màu son này lên, sẽ khiến anh không thể nào cưỡng lại được."
"Nhưng tôi đâu muốn bị chém, nghe máu me quá."
Nam Cung Liệt: "..."
"Đúng là thằng đàn ông đầu óc đơn giản."
Nam Cung Liệt hết chịu nổi, chẳng trách người ta bảo kẻ ít chữ mới đáng sợ nhất.
Tần Tiêu: "Tại sao?"
"Chính là thỏi này."
Nam Cung Liệt không biết từ góc nào của quầy son lôi ra một thỏi mới tinh:
"Màu hồng Barbie vĩnh cửu."
Tần Tiêu:
"Vĩnh cửu? Nghĩa là sao? Lẽ nào thỏi son này còn có tác dụng trường sinh bất lão?"
Trong lòng anh ta thầm trách Lục Hành Giản đúng là học trò chẳng ra gì, quay đi một chút đã biến mất, bắt buộc anh ta phải kè kè giảng cho cái đầu gỗ như Tần Tiêu.
Trời biết vừa rồi anh ta đã cố gắng thế nào.
Tần Tiêu lau tay, cười lớn:
"Được thôi, tôi không thiếu tiền. Chỉ cần anh nói tốt, tôi mua hết."
Nhị Lục Tử đứng bên cạnh lướt qua mấy cây son, đầy vẻ chán ghét:
"Một thỏi son mà lắm màu thế, có cái nhìn chẳng khác gì nhau."
Lục Hành Giản tò mò:
"Vậy chẳng lẽ ngay cả các cô gái cũng không phân biệt nổi à?"
Dù lúc nãy Nam Cung Liệt có thử màu trên mu bàn tay và giải thích cho anh nghe, thì anh vẫn thấy chẳng có gì khác biệt.
"Không phải cô gái nào cũng mê mấy thứ này."
Nhị Lục Tử nhún vai:
"Đây là chiêu trò của bọn tư bản để moi tiền thôi. Chỉ là một màu son mà bán đắt như thế, ai mua chính là kẻ ngốc."
Nhị Lục Tử: "..." Sao nghe cứ sai sai.
Các nhân viên bán hàng: "..."
"Vậy cô thích gì?"
"Tiểu thuyết, anime, game."
Nhị Lục Tử tự hào đáp:
"Tôi chính là otaku cốt cán đấy."
Lục Hành Giản ngẩn người. Anh cứ nghĩ người như Nhị Lục Tử, sống bằng dao máu trong băng nhóm, chắc thích nhậu nhẹt, đếm tiền, khoác lác. Không ngờ sở thích lại nghe chừng lành mạnh như vậy.
Nhất thời anh không biết phải nói gì, ngập ngừng một lúc mới thốt lên: "Xem ra cô cũng biết nuôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền