Chương 481
Trong khi Nam Cung Liệt tiếp tục thao thao bất tuyệt với Tần Tiêu, mấy nhân viên hậu trường đang lẩm bẩm nhỏ to.
"Biết vì sao trên quầy trưng bày, chỉ có mỗi thỏi son này còn nguyên vẹn không?"
"Vì chẳng ai thèm mua cả."
"..."
"Vậy có nên nhắc họ không?"
"Thôi đi, hiếm lắm mới gặp khách vừa ngốc vừa nhiều tiền."
"Nguyên cả một thùng, cuối cùng cũng bán được số son hồng Barbie tồn kho ba năm nay."
Nam Cung Liệt nhìn chằm chằm Lục Hành Giản:
"Sao nghe anh nói cứ như biết rõ tôi đang giở trò gì vậy. Chẳng phải anh đâu có biết gì về son môi?"
Lục Hành Giản:
"Tuy tôi không rành son nhưng không mù màu. Ai có mắt cũng thấy màu này đâu đẹp đến mức đó."
"Đáng tiếc." Nam Cung Liệt cười híp mắt:
"Tần Tiêu lại chẳng có mắt."
"Đương nhiên không phải theo nghĩa đen."
Nam Cung Liệt kiên nhẫn giải thích:
"Ý của màu hồng Barbie vĩnh cửu là phụ nữ tô màu này sẽ mãi đẹp như tuổi mười tám."
"Dù sao trong lòng tôi, Hướng Noãn vốn dĩ lúc nào cũng xinh đẹp như mười tám."
Tần Tiêu khoát tay, tâm trạng vui vẻ:
"Mua, mua hẳn một thùng. Tôi muốn để Hướng Noãn ngày nào cũng mười tám tuổi."
Lần mua sắm này, ai cũng vui vẻ.
Nam Cung Liệt vì lừa được Tần Tiêu mà vui, Tần Tiêu thấy hôm nay học được bao nhiêu kiến thức nên cũng vui. Còn nhân viên bán hàng không chỉ kiếm được một khoản lớn mà còn dọn sạch cả đống hàng tồn nhiều năm.
Nhân viên xếp thành hàng, cười tít mắt cúi chào tạm biệt, còn nhiệt tình mời Tần Tiêu lần sau lại tới.
Tần Tiêu lại vung tay:
"Được rồi, hôm nay học tới đây thôi. Chúng ta về nào."
Ba thùng son nặng đến mức ép cong cả lưng Nhị Lục Tử, cô ả loạng choạng chạy theo sau Tần Tiêu. Chỉ có Nhị Lục Tử là chẳng hề vui vẻ. Tại sao bao nhiêu son đều để cô ả xách? Không ai chịu đứng ra bênh vực sao?
Tôi là con gái mà! Tại sao lại bắt một đứa con gái vác hết đống đồ này!
"Rầm!" Tiếng đồ nặng rơi vang lên, thì ra Nhị Lục Tử không gánh nổi ba thùng son, tất cả đều rơi xuống đất lạch cạch.
Lục Hành Giản vội chạy đến giúp, cùng cô ả khiêng lên cốp sau xe. Nhị Lục Tử đóng cốp cái "rầm", nói lời cảm ơn với Lục Hành Giản rồi cũng lên xe.
Nhìn từ cốp xe vào trong, Tần Tiêu đã ngồi ngay ngắn ở chỗ.
Lục Hành Giản: "..." Đúng là phải chạy thật nhanh. 99 đứa cơ đấy, dù có mỗi năm sinh một đứa, cũng phải đẻ đến 99 tuổi mất.
Lục Hành Giản chưa kịp gọi thì xe đã nổ máy phóng đi.
"Giờ chúng ta tính sao?"
Lục Hành Giản hỏi:
"Có phải đi theo luôn không?"
"Anh ngốc à!"
Nam Cung Liệt còn run rẩy nhớ lại:
"Tôi bảo anh ta mua son Barbie hồng, lỡ đâu bị ăn đòn thì sao."
"Thôi, đợi lát nữa trả lại cho cô ấy vậy."
Chỉ cần anh đừng gửi riêng cho cô là được!
Trong lúc xe chạy, một quyển sách từ túi quần sau của Nhị Lục Tử rơi ra.
Quyển sách chỉ to bằng bàn tay, là loại sách bỏ túi, bìa sặc sỡ. Phần lộ ra là mặt sau.
Anh cúi xuống nhặt, lật lại, nhìn rõ tên sách Một Lần Sinh 99 Bảo Bối: Phu Nhân Tổng Tài Mau Chạy Đi.
Nhưng rồi nhớ tới chuyện mình vừa bị
"chồng bỏ con rơi"
, theo lý thuyết của Nam Cung Liệt thì mới chưa tới một ngày, anh đã nhắn tin cho Đàm Mạt, liệu có bị cô coi thường?
Nghĩ tới đây, Lục Hành Giản bắt đầu thắc mắc giờ Đàm Mạt đang làm gì nhỉ?
Anh lấy điện thoại ra, do dự không biết có nên gửi tin nhắn cho
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền