Chương 5
Đàm Mạt chưa dừng lại, tiếp tục tiến về phía Nam Cung Liệt, nghiêm túc hỏi: "Anh chắc chứ? Chôn chúng tôi theo rồi thì Hứa Tiểu Niệm có sống lại được không?"
Lần này cô không hề mềm mỏng như trước, thái độ cứng rắn đến mức khiến Nam Cung Liệt cũng có chút lúng túng.
"Tất nhiên là không thể sống lại..." Anh ta khẽ lí nhí.
"Thế thì..." Nam Cung Liệt đột ngột gằn giọng: "Trợ lý Đàm, cô ăn nói với sếp mình kiểu đó à?"
"Ơ, tôi đâu có nói chuyện với sếp." Đàm Mạt mỉm cười, nhẹ nhàng tiếp lời: "Tôi đang nói chuyện với một thằng điên."
Không nói nhiều, cô cầm luôn một tập hồ sơ trên bàn trà, không hề do dự, ném thẳng vào người Nam Cung Liệt.
"Biết rõ người ta không thể sống lại, vậy mà còn đòi kéo cả đám chôn theo? Anh định diễn sâu cho ai xem?"
"Cô Hứa nhắm mắt nằm kia, liệu có cảm nhận được cái gọi là "sâu đậm" của anh không?"
"Anh tưởng mình là vua chúa đấy à? Lấy người sống đi chôn theo, anh bị gì vậy?"
"Luật pháp hiện đại anh không hiểu à? Hay là 1949 chưa thông báo cho anh biết Trung Quốc đã độc lập? Ít ra cũng nên mua một quyển sách pháp luật đọc cho đỡ u mê chứ!"
Hai ngày xuyên vào thế giới này, Đàm Mạt bị bóc lột đến phát điên, bao nhiêu uất ức tích tụ nay tìm được chỗ xả.
Cô vừa mắng, vừa vung tập hồ sơ đập xuống người Nam Cung Liệt từng phát một. Mỗi từ thốt ra đều được "chấm câu" bằng một cú đập vang dội.
"Bốp! Bốp! Bốp!"
Âm thanh vang lên khiến những người xung quanh run rẩy, tim như muốn rớt ra ngoài.
Không ai dám can thiệp. Ai nấy đều chau mày lùi lại, chỉ sợ bị vạ lây.
Nhưng Đàm Mạt càng đánh càng hăng, khí thế ngút trời, mắng vẫn chưa xong: "Bảo anh đưa đi bệnh viện thì không nghe, cứ ngồi đây mà lắc lắc lắc."
"Gọi bác sĩ gia đình? Gọi có ích gì? Cái văn phòng này là bệnh viện chắc? Đưa đi viện chẳng phải nhanh hơn à?"
"Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa!!" Nam Cung Liệt đau đến mức bật dậy, hét lớn: "Bảo vệ! Các người làm gì vậy hả? Tôi trả lương cho các người để đứng nhìn tôi bị đánh sao?"
Một vệ sĩ nhỏ giọng đáp: "Nhưng... lúc nãy ngài còn đòi lôi tụi tôi đi chôn theo mà..."
Nam Cung Liệt: "..."
Người ngoài chẳng giúp được gì, Nam Cung Liệt đành phải xuống nước cầu xin: "Đừng đánh nữa... thật sự đau lắm rồi!"
"Biết sai chưa?"
"Biết rồi! Biết rồi! Tôi không bắt mấy người chôn theo nữa được chưa!" Nam Cung Liệt ôm đầu chạy trối chết.
Lòng bàn tay Đàm Mạt tê rần vì đau nhưng cơn giận cũng được trút ra phần nào, cô chẳng buồn đuổi theo nữa.