Chương 507
Lúc chưa có tiền, cô cũng như bao người nghèo khác, luôn mơ tưởng nếu được sống trong căn hộ rộng lớn, đẹp đẽ thì nhất định sẽ hạnh phúc biết bao. Khi đi cùng Phòng Bạch Dương xem nhà, cảm xúc trong cô chỉ là sự trống rỗng và thờ ơ. Không phải căn hộ này không tốt, trong cả chục căn nhà cao cấp mà Phòng Bạch Dương gửi cô tham khảo, đây là căn duy nhất khiến cô thấy có chút động lòng. Dĩ nhiên, cũng không hẳn vì nó quá xuất sắc.
Căn nhà này... Đàm Mạt nghĩ một lúc rồi nói:
"Cứ vậy đi, chắc lấy căn này."
Phòng Bạch Dương nhận ra sự gượng ép trong lời của Đàm Mạt. Tuy rất muốn chốt đơn để có được khoản hoa hồng này nhưng cậu cũng không phải loại người xấu, lại luôn tin vào chuyện
"thả câu dài câu cá lớn"
. Ra khỏi cánh cổng cảm ứng, Phòng Bạch Dương nói:
"Chị đừng vội quyết định, nếu chị chưa thực sự hài lòng với căn này thì cứ từ từ. Mua nhà là phải thấy thoải mái mới được. Trước em có một khách..."
Nhưng khi mọi thứ đã ở ngay trong tầm tay, cô lại chẳng cảm thấy vui vẻ như mình từng nghĩ. Giờ đây, nhà đối với Đàm Mạt chỉ đơn thuần là nơi để ở, chẳng còn chút liên hệ nào với hạnh phúc. Nó chỉ là một vật thể khách quan. Niềm vui ở đây thậm chí không bằng hồi cả nhóm chen chúc trong căn phòng trọ cũ kỹ khi họ còn kiếm tiền cùng nhau. Cô lo việc kiếm tiền nuôi cả nhóm, Lục Hành Giản lo cơm nước, còn Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm thì... Ừm... đúng ra là phụ trách quét dọn, giữ phòng sạch sẽ.
Chỉ có điều, hai người đó thì...
Dù mua hay không cũng chẳng sao. Trừ khi cô có thể trở lại trong cuốn sách. Nhưng cô hiểu rõ, đó chỉ là một mong ước xa vời. Mọi chuyện... đã kết thúc rồi.
Với khách hàng sở hữu tài sản hàng chục triệu như thế, chẳng ai chỉ mua một căn nhà cả.
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, Đàm Mạt bất ngờ reo lên đầy phấn khích: "Báo Buồn!"
Cô chạy đến bên một chú Samoyed trông giống hệt Báo Buồn trong sách, ngồi xổm xuống rồi vùi mặt vào bộ lông mềm mại, xoa nắn tai và má của nó một cách đầy nhớ nhung.
"Là em sao? Báo Buồn, có phải em là Báo Buồn không? Là em đúng không, Báo Buồn? Trên đời này làm gì có con chó nào vừa trắng vừa tròn như em nữa chứ?"
"Em có biết Lục Hành Giản ở đâu không? Còn Hứa Tiểu Niệm, Nam Cung Liệt nữa, em biết không?"
Chú Samoyed kia nghe thấy có người gọi mình là Báo Buồn thì vui vẻ, tự hào, kiêu hãnh! Hóa ra danh tiếng của mình đã vang xa đến thế giới loài người rồi! Nghe thấy hàng loạt từ "pate", con Samoyed kia lập tức nuốt nước miếng ròng ròng.
Ngửi thấy mùi hôi hôi của chú chó, Đàm Mạt lại cảm thấy an lòng lạ thường.
Đàm Mạt vẫn đắm chìm trong niềm vui khôn tả khi được gặp lại:
"Thì ra trên thế giới này thật sự có Báo Buồn. Xin lỗi Báo Buồn, lẽ ra chị không nên vì lòng tham mà ép em đi phối giống với con chó cái mà em không thích."
Nhưng đến khi nghe thấy câu "con chó tròn như em" lập tức mặt xị xuống. Thôi thì cái chuyện khiến chó nhỏ buồn lòng này cũng đâu cần phải nhắc lại...
Vừa nghe thấy hai chữ "Tiểu Bạch", vẻ mặt đắc ý trên mặt Samoyed lập tức biến mất. Con Husky còn nhanh hơn cô nàng một bước, đã lao đến gầm gừ với Samoyed trước. Nhưng nó còn chưa kịp quay ra giận dỗi với cô chủ thì đã bị Husky kéo vào một trận đối đầu ầm ĩ.
"Tiểu Bạch! Nước dãi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền