Chương 508
Đàm Mạt ngồi trước màn hình máy tính, lướt qua từng dòng bình luận. Trong quyển Một Lần Sinh Bảy: Lão Đại Nhẹ Tay Chút, nhiệm vụ của Đàm Mạt chính là chia rẽ Tần Tiêu và Hướng Noãn. Phải công nhận, cái hệ thống này cũng khá thông minh đấy chứ. Và kiểu oán niệm đó trong phần bình luận truyện thực ra không hề ít. Ví dụ như nếu có rất nhiều độc giả không muốn nam nữ chính đến với nhau, thì nhiệm vụ cô được giao sẽ là phá vỡ mối quan hệ đó.
Đàm Mạt nhớ rất rõ, hệ thống từng nói với cô rằng nhiệm vụ chính là thực hiện "oán niệm" của độc giả. Oán niệm càng mạnh, nhiệm vụ càng được ưu tiên. Rất nhiều độc giả muốn Tần Tiêu và Hướng Noãn, đôi "tra nam tiện nữ" ấy phải chết. Tần Tiêu và Hướng Noãn chết, là vì oán hận của độc giả có thể xem như kết quả có nguyên do.
Nếu Lục Nhị Tử thực sự là người xuyên sách, thì nhiệm vụ của cô ả là gì? Không ngờ lại có hai người xuyên cùng phục vụ cho một mục tiêu. Bởi vì hệ thống từng nhiều lần nhắc đến chuyện trong sách có rất nhiều người xuyên vào và thế giới trong truyện đang dần sụp đổ. Liệu có phải... Lục Nhị Tử cũng giống như cô là một người xuyên sách, một người được giao nhiệm vụ? Vậy suy ra, khả năng cao nhiệm vụ của Lục Nhị Tử chính là điều đó.
Nhưng còn Lục Hành Giản, Hứa Tiểu Niệm, Nam Cung Liệt... Cùng những người vô tội khác có mặt lúc đó thì sao? Nhưng có một loại oán niệm còn nhiều hơn thế... Là cái chết. Khi đã lần ra đầu mối, Đàm Mạt bật cười thành tiếng. Thế nhưng nụ cười của cô nhanh chóng tắt lịm, thay vào đó là cảm giác chua chát nơi sống mũi. Đến giờ phút này, tất cả cuối cùng đã sáng tỏ. Trái tim cô dần dần chìm xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, đầu óc Đàm Mạt như bừng tỉnh. Phòng Bạch Dương thật sự không hiểu nổi hành động của Đàm Mạt, đang yên đang lành lại nhào tới ôm một con chó lạ.
Ngay khi chủ chó xuất hiện, Đàm Mạt đã ngoan ngoãn rút tay lại từ lâu. Theo thói quen nghề nghiệp, cậu lập tức bắt chuyện với chủ chó một cách thân thiện. Dù sao người xuất hiện ở khu này cũng đều là người có tiền, ai cũng có thể là khách hàng tiềm năng.
Tiếng chó sủa rộn ràng át hẳn lời cậu. Đàm Mạt nhìn môi cậu mấp máy, cảm giác như có điều gì đó sắp trồi lên từ tận đáy ký ức.
"Hai con chó này đều của chị à? Chó to thế này chắc vận động dữ lắm ha?"
Chủ chó đáp:
"Ừ, mỗi ngày phải dắt đi dạo hai, ba tiếng, mưa gió gì cũng không nghỉ được đâu."
"Thế con Samoyed này sao lại ở đây một mình vậy?"
Tiếng chó sủa quá to, Phòng Bạch Dương bất giác phải nói lớn tiếng hơn.
"Cho nó đi làm ở "
Tổng hội chó nghiệp vụ
", mà nó không chịu, ngồi lì ở đây ép tôi đó."
Chủ chó vừa nói vừa giật nhẹ sợi dây dắt:
"Đi nào Tiểu Bạch, tao không bắt mày đi làm nữa, được chưa?"
Mặc dù chủ nhân đã gọi đi nhưng Samoyed vẫn còn đang chơi rất hăng với Husky, vừa sủa vừa bám dính không chịu rời đi.
"Ép chó làm gái kiếm tiền ấy mà."
Phòng Bạch Dương cười đùa:
"Giờ làm chó cảnh cũng mệt mỏi ghê."
Dù thế, cậu vẫn không quên mình đang làm việc, liền nối lại câu chuyện đang nói dở:
"Trước đây em cũng có một khách hàng giống chị, không chọn được căn nào vừa ý..."
"Cô ấy giống chị."
"Khoan đã, em vừa nói gì cơ?"
Phòng Bạch Dương suy nghĩ một chút:
"Không chọn được căn nào à?"
"Không, câu trước nữa kìa."
"Cô
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền