Chương 514
Tiếng bụng réo nhắc nhở cô, đã mấy ngày rồi chưa ăn một bữa đàng hoàng.
Cô đặt máy tính sang một bên, đứng dậy, định ra ngoài mua gì đó ăn. Dù tin tức liên quan đến sự giao thoa bị chặn toàn bộ nhưng khi ra đường, Đàm Mạt vẫn dễ dàng cảm nhận được sự hoang mang của người dân trong thị trấn. Siêu thị, chợ... nhu yếu phẩm gần như bị vét sạch. Phải rất vất vả cô mới mua được ít rau tươi và thịt heo.
Cô chưa muốn về ngay. Nhớ ra gần thị trấn có một cái hồ, cảnh sắc cũng khá ổn, cô quyết định đến đó đi dạo tiện sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu.
Vừa mới đến gần bờ, khoé mắt cô bỗng bắt được một bóng trắng rơi từ bờ xuống mặt hồ. Cô sững người hai giây, ngây ra nhìn mặt nước đang sôi lên bởi những cụm bong bóng... Chết tiệt, chẳng lẽ có người nhảy xuống hồ?...
Đàm Mạt ngồi mệt mỏi trên hàng ghế dài ngoài hành lang bệnh viện. Vừa nãy, sau khi sự việc xảy ra, người được cứu đã nhanh chóng được đưa đến đây.
Đang miên man suy nghĩ, cô nghe thấy giọng nói liền quay đầu nhìn. Cô thấy hai người trung niên, giọng mang đậm âm sắc quê, đang sốt sắng hỏi y tá:
"Y tá ơi, con gái tôi sao rồi? Có sao không vậy? Sao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại?"
Trông thì có vẻ lo lắng thật lòng.
"Y tá ơi, con bé nhà tôi bình thường ngoan lắm, sao tự nhiên lại nhảy xuống hồ được? Có khi nào bị ai đẩy xuống không?"
"Đúng đấy đúng đấy. Các cô có điều tra được là nó tự nhảy hay có người xô nó không?"
Đúng lúc đó, một người đàn ông ngồi cạnh Đàm Mạt lập tức bật dậy, chỉ tay vào mặt họ mắng:
"Hai ông bà già không biết xấu hổ."
"Cùng là dân một làng, tôi tốt bụng cứu con gái hai người lên, giờ còn định đổ oan cho tôi à? Con gái ông bà bao nhiêu tuổi rồi? Hai mươi lăm hai mươi sáu rồi chứ ít gì?"
Vốn dĩ anh ta đang chơi bài ngon lành, bị bà này chạy vào cửa hàng kêu cứu, anh ta mới chịu đi giúp.
Hai vợ chồng kia liếc nhìn nhau, trong mắt đầy toan tính nhưng rồi cũng đành cười gượng với người đàn ông kia. Thực ra họ chỉ muốn kiếm được chút tiền thuốc men, chẳng định làm lớn chuyện. Nhưng chỉ vài câu tiếp theo, Đàm Mạt lập tức nhận ra không phải họ thương con, mà là đang có ý đồ khác.
Hai vợ chồng già vừa mở miệng đã nghẹn lời.
"A Hải, anh nói thế nặng lời quá rồi. Bọn tôi cũng chỉ lo cho con gái thôi, nói vậy cũng đâu nhắm vào anh, anh đừng giận."
Cuối cùng người phụ nữ kia vẫn cố chống chế, lầm bầm:
"Chúng tôi cũng đâu có chỉ đích danh ai, cô kích động như thế làm gì? Chẳng phải là có tật giật mình sao?"
"Vậy là các người đang nói tôi đấy?"
Đàm Mạt lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt tối sầm lại khiến người đối diện vô thức run rẩy.
A Hải lạnh nhạt đáp:
"Tôi không quen."
Biết tính nết vợ chồng họ chẳng tốt đẹp gì, đã không cảm ơn thì chớ, giờ còn định kiếm chuyện, anh ta cũng chẳng thèm dây dưa, kiếm cớ chuồn đi luôn.
Bà ta bắt đầu cuống, vội vươn tay định giật lấy điện thoại trong tay Đàm Mạt, đồng thời ra hiệu cho A Hải:
"A Hải, bạn của anh đúng không? Anh nói đỡ giùm chút đi!"
Đàm Mạt bình tĩnh rút điện thoại ra:
"Vậy tôi báo cảnh sát nhé, để họ đến làm rõ. Tôi cũng sẽ liên lạc với luật sư của mình. Chuyện này không nói rõ ràng, tôi e là hai người tối về cũng chẳng ngủ yên đâu."
Nghe đến chữ "cảnh sát" và
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền