ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 515

Chủ đề trò chuyện trên đường cũng đã chuyển từ công việc, học hành, yêu đương, hôn nhân, con cái... sang những hiện tượng kỳ lạ liên tiếp xảy ra suốt mấy ngày nay.

Đặc biệt là vào chiều hôm qua, dị tượng còn kéo dài gần năm phút lâu hơn mọi khi rất nhiều. Lại rơi đúng vào khung giờ mọi người đều tỉnh táo, càng khiến không khí thêm hỗn loạn, bất an.

Dù chính phủ ra thông báo khẳng định đây chỉ là hiện tượng tự nhiên nhưng người dân lại tin rằng có sinh vật ngoài hành tinh đang đáp xuống Trái Đất, tận thế sắp tới.

Chỉ có điều... Đàm Mạt lại chẳng hề cảm thấy sợ hãi, hoang mang hay lo lắng gì. Cô như tách biệt hoàn toàn khỏi bầu không khí u ám đang bao trùm xung quanh.

Sáng nay cô chưa ăn gì, bụng bắt đầu đói cồn cào, liền định tìm quán nhỏ nào gần đó lót dạ. Gọi món xong, ngồi xuống đợi, đầu cô lại không khỏi nghĩ đến Ngô Bình.

Cô ấy không nhớ rõ lắm về người phụ nữ này, chỉ lờ mờ biết là người đã cứu mình.

Ngô Bình lặng lẽ nhìn Đàm Mạt rất lâu.

Rồi cô ấy cúi đầu, nhìn vào phần cơm trước mặt.

Đàm Mạt đứng nhìn họ đi về phía trạm xe buýt, rõ ràng là hướng ngược lại với bệnh viện.

Bố mẹ không mang cơm cho cô ấy, vậy cô ấy sẽ ăn gì?

Suy nghĩ một lát, Đàm Mạt nói với bà chủ quán:

"Cho tôi hai phần cơm, mang đi."

Rồi cô bưng phần của mình sang một góc khác, bắt đầu ăn ngon lành.

Khi cô dập máy, hai người kia cũng vừa bị người trong phòng đuổi ra. Họ vẫn không ngừng càm ràm:

"Hung dữ muốn chết, nuôi con kiểu này đúng là uổng công."

"Nuôi nó ăn học bao nhiêu năm, kết quả lại xử tệ với cha mẹ thế này. Ra ngoài người ta nghe được còn chẳng cười thối mũi à!"

...

Lúc đi ngang qua, người phụ nữ vẫn không quên quay đầu ném lại một câu đầy hằn học:

"Để tôi xem xong con gái đã, rồi quay lại tính sổ với cô!"

Chưa nói hết câu, bà ta nhận ra ánh nhìn của Đàm Mạt, vội ngậm miệng, nhanh chân rảo bước theo chồng.

Ông ta liếc xéo Đàm Mạt một cái, trút giận: "Về nhà!"

"Không qua bệnh viện nữa à? Bình Bình còn chưa ăn cơm..."

Bà mẹ thì co rúm người đi sau lưng ông chồng, lí nhí:

"Tôi cũng chỉ nghĩ cho gia đình thôi mà... Viện phí mắc lắm..."

"Cũng tại bà tham lam, chẳng biết gì còn bày đặt xen vào việc người khác làm gì chứ???"

"Chết đói được chắc? Nó không phải giỏi lắm sao? Tự lo đi!"

Hôm sau, Đàm Mạt nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, gọi cô đến hỗ trợ điều tra vụ việc. Khi đến nơi, hai vợ chồng già cũng đã có mặt. Vừa nhìn thấy cô, họ lập tức mắng xối xả không ngừng.

Đàm Mạt chẳng thèm để tâm, đi thẳng vào trong lấy lời khai. Đến lúc ra thì trời đã gần trưa.

Ngoài phố xe cộ tấp nập, ai cũng tay xách nách mang, vẻ mặt vội vã như đang cố gắng nhanh chóng quay về nhà.

Sau khi cầm đồ ăn đến bệnh viện, cô xin thêm hộp để chia khẩu phần rõ ràng. Cô gắp một nửa thức ăn sang hộp riêng cho mình, đẩy phần còn lại về phía đối phương: "Ăn đi."

Ngô Bình thấy hết cả quá trình mà vẫn cảm thấy khó hiểu. Đợi đến khi hầu hết các bệnh nhân trong phòng đều đã ăn xong, bố mẹ thì chẳng thấy đâu, lại có một người xa lạ đến mang cơm cho mình, cô ấy mới dần ngộ ra.

Cô nghe thấy sau lưng vang lên tiếng đàn ông khàn đặc đầy bực dọc. Quay đầu lại, liền thấy bố mẹ của Ngô Bình cũng vừa từ đồn cảnh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip