Chương 516
"Không ngờ lại ra nông nỗi này..."
Ánh mắt Ngô Bình dần dần trở nên trống rỗng.
Có lẽ đúng là thời kỳ tận thế rồi? Ít nhất cô ấy nghe bác sĩ và y tá xì xào như thế. Mấy hiện tượng kỳ lạ kia, cô ấy cũng từng thấy qua vài lần. Thế nhưng không giống như những người khác sợ hãi cuống cuồng, cô ấy lại cảm thấy lạ một cách... thân thuộc. Như thể tất cả đã từng hiện lên trong trí nhớ cô ấy.
Dù gì đi nữa trong mắt Ngô Bình, chuyện lạ đến đâu cũng không kỳ bằng chuyện ngày nào cũng có một người xa lạ mang cơm đến cho cô ấy. Cha mẹ ruột của cô ấy còn chẳng làm được điều đó.
Hôm đó là ngày thứ tư Đàm Mạt mang cơm đến. Lúc đó, Đàm Mạt vừa mới đặt ly canh sườn bí đao xuống, hơi sững người. Đây là lần đầu tiên Ngô Bình chủ động nói chuyện với cô.
Nắp vừa mở ra, mùi canh sườn thơm lừng lan tỏa khắp phòng. Ngô Bình nhìn vào, thấy toàn là sườn, nhiều thịt, ít rau. Cô ấy cảm thấy người phụ nữ này rất hiểu mình, món nào cũng vừa đúng khẩu vị. Ngay cả việc cô ấy không thích ăn rau, chỉ mê thịt đối phương cũng nắm rõ.
Nhớ hồi mới lên thành phố làm việc, tự nấu ăn cũng toàn là thịt nhiều rau ít.
Ngô Bình ăn chậm lại, một lúc sau lại hỏi:
"Vậy sao chị lại mang cơm cho tôi?"
Nghe hỏi, cô ngẫm nghĩ một lúc.
Dù là vì lý do gì, Đàm Mạt cũng chỉ khẽ lắc đầu: "Không quen."
Có vẻ Ngô Bình không nhớ gì về cô.
Ngô Bình lại nói cảm ơn, rồi bắt đầu ăn. Ăn xong một miếng, cô ấy ngẩng đầu hỏi:
"Chị... trước đây chị từng quen tôi à?"
Mấy năm trời không gặp, gương mặt trẻ con cũng đã phai mờ, chỉ còn lại vẻ xa lạ của người trưởng thành.
Thật ra cũng không có gì khó hiểu. Lúc nhỏ, dù hai người sống gần nhau nhưng chẳng giao lưu mấy. Lên cấp ba thì học khác trường. Từ đó, cô ấy càng sống thu mình, lảng tránh người khác, tính cách cũng ngày càng trầm lặng.
Đàm Mạt đáp:
"Vì bố mẹ cô quá tệ. Tôi không nhịn được, muốn dạy họ một bài học."
Có một lần, chính mắt cô ấy thấy người phụ nữ ấy đứng ra mắng bố mẹ mình, còn lập tức gọi luật sư, dọa kiện họ vì hành vi tống tiền. Dạy cho họ một trận đến nỗi phải xuống nước xin tha. Chưa bao giờ cô ấy thấy hả dạ đến vậy.
"Bố mẹ tôi là thế đấy, không có học thức, lúc nào cũng nghĩ cả thế giới mắc nợ họ."
Ngô Bình nói:
"Ngay cả với con cái, họ cũng như vậy."
Đàm Mạt hạ giọng hỏi:
"Vậy giờ cô vẫn sống cùng họ sao?"
Không trốn khỏi đó à?
"Chỉ là mấy ngày gần đây thôi. Tôi gặp chút chuyện ở chỗ làm nên nghỉ việc, rồi muốn về quê một chuyến..."
Cô ấy thất bại trong công việc, bị cư dân mạng mắng nhiếc. Trong vô thức lại nghĩ đến việc quay về quê nghỉ ngơi, mong dùng chút yên bình nơi cố hương để chữa lành bản thân.
Trước khi về nhà, cô ấy từng nghĩ rằng cha mẹ sẽ hối hận vì đã từng đánh đập mình, rồi sẽ bù đắp. Nhưng ánh mắt lạnh lẽo, đầy tự phụ của họ như đang nói với cô ấy là thấy chưa, con hư tại mẹ, thành tài nhờ roi vọt.
Không có tụi tao đánh mày, mày có kiếm được tiền không? Tụi tao đánh mày, mày vẫn phải chu cấp nuôi tụi tao đấy thôi. Tụi tao đánh đúng!
Cảm giác như bị vả thêm một cái đau điếng.
Người thân, hàng xóm xung quanh cũng chưa từng nói một câu rằng bố mẹ cô ấy sai khi ngược đãi con gái, mà chỉ lặp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền