Chương 52
Con Samoyed to xác nằm bẹp trên sàn, phần bụng ướt nhem chiếm luôn hai viên gạch lát. Bụng nó phập phồng như trống nước mỗi khi thở. Tất cả đều mệt rã rời.
Vào được phòng, cô mệt đến mức ngồi bệt xuống đất. Trong phòng chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của ba con người, hai người một chó.
Cô quay đầu nhìn sang, thấy Lục Hành Giản ngồi xụi lơ trên ghế sofa. Áo anh ướt quá nửa người, kiểu tóc mềm mượt lúc nãy giờ dính bết thành từng lọn xơ xác.
"Cũng chẳng phải lỗi nó đâu."
Lục Hành Giản ngồi xuống, cúi người xoa đầu Bình Gas, giọng dỗ dành:
"Đang ngủ yên lành mà, ai ngờ gặp phải cái chuyện lạ đời này."
Bình Gas ư ử nũng nịu.
Đàm Mạt lắc đầu thở dài:
"Trước giờ tao còn tưởng mày chỉ do nhiều lông nên mới bị ảo tưởng béo. Giờ thì rõ rồi... mày thật sự béo."
Nghe thấy chữ "béo", Báo Buồn à không là Bình Gas lập tức trừng mắt lườm cô, trong ánh mắt đầy phân vân, không biết nên giận dữ hay nên tủi thân. Cuối cùng nó ngoảnh mặt làm lơ, chọn... giận kiểu
"bị tổn thương ngầm "
.
"Còn biết hừ nữa à, Báo Buồn?"
Cô liếc mắt nhìn nó, nghiêm nghị trách móc:
"Nếu không phải tại mày béo như con heo thì tụi này có đến nỗi khổ sở thế này không hả?"
Chính cú giãy nhẹ đó khiến Bình Gas bên cạnh khẽ "hừ" một tiếng. Rồi bất chợt cùng bật cười.
Hai người chia nhau làm việc. Một người vào nhà tắm sấy khô người, người còn lại sấy lông cho Bình Gas, sau đó đổi ca.
Lúc Lục Hành Giản từ nhà tắm bước ra, Đàm Mạt gần như đã "tút tát" xong cho Bình Gas. Từ bộ dạng như con chó hoang biến hình thành một con chó đẹp trai lông trắng mượt như mây. Lông trắng của Bình Gas vẫn còn bay lơ lửng trong không khí. Đàm Mạt đột nhiên hắt xì.
"Cũng may chỉ bị ướt một phần, nếu dính nước cả người thì chắc sấy đến Tết năm sau mất."
Cô chọc ghẹo:
"Tóc anh giờ nhìn như mì sợi bản to ấy."
Lục Hành Giản cũng không vừa:
"Còn tóc cô nhìn như bị bò liếm vậy."
Anh nói với vẻ vừa lịch sự lại vừa bất lực, nghe như đang tôn trọng cô nhưng thực chất lại chẳng khách sáo chút nào.
Đàm Mạt định giơ chân đạp anh một phát nhưng mệt đến mức chẳng nhấc nổi, chỉ đạp đạp tại chỗ cho có lệ.
Ngay cả phòng cho chó cũng là phòng khách lớn trong biệt thự, có cả nhà vệ sinh riêng, tiện nghi còn hơn chỗ thuê của Đàm Mạt. Bên trong còn đặt đủ đồ dùng cho Bình Gas. Cô tìm được tận hai chiếc máy sấy tóc Dyson.
Tuy Nam Cung Liệt là một tên khốn chính hiệu nhưng giàu thì đúng là giàu thật.
Đàm Mạt thở một hơi thật sâu:
"Bingo. Chúc mừng cậu, mới ngày đầu đi làm đã khám phá ra mặt thật của sếp rồi đấy."
"Giờ cũng là lúc Bình Gas cần ngủ rồi."
Lục Hành Giản nhanh nhẹn giúp cô thu dọn dụng cụ, vừa làm vừa liếc nhìn con chó đang lơ mơ lim dim trên giường.
Anh ngập ngừng, không tìm ra từ ngữ chính xác để hình dung.
Cô lấy điện thoại ra xem giờ, bật màn hình rồi thở dài:
"Gần hai giờ sáng rồi."
Cất gọn mọi thứ xong xuôi, cô đi trước ra cửa. Vừa mới đặt tay lên tay nắm, ngoài hành lang đột nhiên vang lên tiếng rầm rầm rầm, như có vật gì đó bị quét đổ xuống sàn.
Cả hai im lặng vài giây.
Lục Hành Giản ngẩng lên, hỏi:
"Trợ lý Đàm, Tổng Giám đốc Nam Cung với cô Hứa... bình thường vẫn luôn như vậy sao?"
"Ừm." Đàm Mạt gật đầu.
"Chúng ta cũng nên về thôi."
"Ý cậu là... điên à?"
Đàm Mạt nhẹ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền