ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 51

Đàm Mạt bị ánh mắt đó làm giật mình, bất giác lùi khỏi mái hiên. Kết quả cô bị gió quật cho một trận mưa ướt hết cả người, lạnh thấu tim.

Trong màn mưa lất phất hiện ra Lục Hành Giản, đồng nghiệp xui xẻo bị hai kẻ điên trong nhà hành hạ như cô. Nhưng lúc này, anh lại như một luồng hy vọng.

"Trợ lý Đàm, tôi tới rồi!"

Một giọng nói như ánh sáng thánh ca vang lên bên tai cô.

"Cô đi trước dẫn đường."

Đàm Mạt cầm lấy dây dắt, vỗ nhẹ mông nó:

"Đi thôi, về nhà nào."

Nhưng Bình Gas nằm bẹp tại chỗ, không nhúc nhích, trông đúng kiểu

"hôm nay dù trời có sập, ông đây cũng không bước nửa bước."

Bình Gas đứng giữa bị giằng kéo hai đầu, phát ra tiếng rên ư ử đáng thương.

"Tôi đến giúp cô đây..."

Lục Hành Giản không dám mạnh tay với Hứa Tiểu Niệm, liên tục bị cô ta giằng ra. Lục Hành Giản kéo Hứa Tiểu Niệm ra, Bình Gas cuối cùng cũng được đặt cả bốn chân xuống đất thay vì bị kéo lên như miếng bánh kẹp giữa hai người.

Lúc Đàm Mạt gần như không trụ nổi nữa, Lục Hành Giản đưa tay đón lấy Bình Gas từ cô. Vì dùng quá nhiều sức, gân tay anh nổi rõ dưới làn da ướt sũng.

Đàm Mạt do dự một giây, rồi cúi người ôm gọn con chó mập, bế lên bằng cả sức lực. Khi đứng thẳng lại, cô còn phải nhún nhún cho nó ổn định, rồi cắm đầu chạy thẳng về phía nhà. Khoảnh khắc đó, không khí như thể một phân cảnh chạy trốn ngày tận thế. Đàm Mạt không kịp ngoái lại nhìn Hứa Tiểu Niệm, chỉ cắm đầu chạy dẫn đường.

Bình Gas là con Samoyed gần 50 ký, ôm trong lòng chẳng khác nào vác cả bao tải gạo. Mỗi bước chạy, nó lại trượt xuống một chút, toàn thân như vừa trơn vừa mềm.

Vừa vào đến biệt thự là coi như an toàn. Cô dẫn Lục Hành Giản vào phòng riêng của Bình Gas.

Không giống như cô ướt nhẹp, thở hổn hển, anh ta trông hoàn toàn bình tĩnh, sạch sẽ, thậm chí còn thay luôn bộ đồ mới sang trọng bóng loáng.

"Trợ lý Đàm, cô cố ý lừa tôi đúng không? Cô làm thế thì được lợi gì?"

Hứa Tiểu Niệm bất chợt ngẩng đầu, hung dữ trừng mắt nhìn cô.

"Tôi thì được lợi gì chứ? Tôi chỉ là một con công nhân quèn đang cố sống sót thôi. Có ai đó ngoài kia nghe thấy tôi, cứu tôi với..."

Nhìn Hứa Tiểu Niệm đang rơi vào trạng thái cảm xúc rối loạn, không nghe lọt lời ai, Đàm Mạt nhanh trí nói với anh:

"Cậu kéo cô ta ra đi, nhiệm vụ của chúng ta là đưa Bình Gas về. Cô ta có muốn đi hay không, không liên quan đến chúng ta."

Quả nhiên, có thêm người thì giải quyết dễ hơn.

Đàm Mạt chặn đứt mộng tưởng đó:

"Anh ta không bảo tôi đến tìm cô."

"Hả?"

"Anh ta bảo tôi đến... lấy lại Bình Gas."

Cô cúi xuống định ôm con chó:

"Buông tay đi, cô Hứa."

"Không đời nào!"

Hứa Tiểu Niệm sắp sụp đổ, ôm chặt nửa người trên của Bình Gas, vừa lắc đầu vừa nói.

"Tôi không tin! Tôi không tin anh ấy có thể tàn nhẫn như thế! Anh ấy từng nói sẽ mãi mãi yêu tôi, sao có thể nói ra mấy lời như vậy được chứ?"

Chắc chắn cô ta đang khóc, nếu không thì sao mu bàn tay Đàm Mạt lại bị nhỏ xuống hai giọt nước nóng hổi?

Cảnh tượng lúc này thật ra rất... khó nhịn cười.

Hứa Tiểu Niệm khom lưng, tóc tai rũ rượi, mông chổng lên vừa khóc vừa gào. Trông chẳng khác nào Ngưu Ma Vương phiên bản hiện đại trong Đại thoại Tây Du.

Trước khi khép cửa, cô liếc thấy Nam Cung Liệt đang đứng thản nhiên trên bậc thềm đại sảnh.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip