ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 531

Thấy chén chè đã cạn, Đàm Mạt liền nói:

"Vậy em về trước nhé, anh ngủ sớm đi."

Căn phòng này chẳng khác nào hang ổ nhện định bắt Đường Tăng. Cô lo nếu ở thêm, bản năng trong người sẽ trỗi dậy, khiến Lục Hành Giản rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.

Ngón tay vừa chạm lên tay nắm cửa, phía sau vang lên tiếng gọi:

"Có thể cho anh mượn máy sấy tóc không? Cái của anh hỏng rồi."

Cô quay lại, thấy Lục Hành Giản đang dùng tay lau tóc, đầu hơi nghiêng. Cổ áo yukata vốn lỏng lẻo, theo động tác liền tuột xuống để lộ một mảng da thịt trắng mịn. Để tiện cho cô, anh ngồi xuống mép giường, ngay cạnh là chiếc gương toàn thân.

Cô cuối cùng mang máy sấy qua, còn chủ động hỏi:

"Có cần em sấy giúp không?"

"Em không có ý gì khác, chỉ nghĩ tay anh bị thương mà máy sấy này lại khá nặng..."

Cô lúng túng tìm lý do. Ngón tay trắng như ngà lướt qua mái tóc đen, khiến cô liên tưởng đến hòn đá cuội trong rừng núi được suối mát rửa trôi, vừa bóng vừa mềm, hệt như tóc anh.

Dưới ánh mắt chờ đợi của cô, anh khẽ nghĩ một lát rồi gật đầu.

Cô cắm điện, trong lòng thầm reo lần này Lục Hành Giản chắc chắn không thoát được! Cô sẽ chứng minh cho anh thấy, trai đẹp ở nhà cũng đầy nguy hiểm.

Cô tắt máy sấy, căn phòng tức thì tĩnh lặng, chỉ còn nghe được tiếng tim đập dữ dội.

Lục Hành Giản khẽ nhíu mày, trong sự bình tĩnh ẩn chứa một chút không vui khó nhận ra, hỏi:

"Vậy rốt cuộc chúng ta là gì?"

"Anh cũng biết em có chút tình cảm với anh mà."

"Chẳng phải anh thích em sao?"

Giọng cô khàn khàn, khô rát.

Đàm Mạt gào thét trong lòng rốt cuộc ai mới là người đang trêu chọc ai đây? Đàm - kẻ phá vỡ bầu không khí - Mạt thầm nghĩ, cô quả nhiên là một thanh niên tốt lớn lên dưới ánh sáng của chính nghĩa xã hội chủ nghĩa.

Lục Hành Giản: "..." Thật sự là không muốn dùng chung muỗng với anh sao?

Anh còn chưa kịp nghe câu trả lời thì đã nhận lấy một nụ hôn mát lạnh. Môi chạm môi, ý nghĩ duy nhất trong đầu Đàm Mạt là quả nhiên mềm mại như tưởng tượng, ngay cả miếng da cừu non mịn nhất trên đời cũng chẳng bằng. Đáng tiếc là cô chẳng có chút kinh nghiệm thực tế nào, chưa từng hôn ai. Môi vừa kề môi, cô nên làm gì tiếp theo đây?

Không hay không biết, áo choàng tắm của Lục Hành Giản gần như đã bung hết, nửa người trên của Đàm Mạt cũng dần áp sát:

"Vậy thì có gì là không tốt chứ?"

Ánh mắt cô như chim ưng, gắt gao dán chặt vào đôi môi của anh. Dục vọng lại lấn át lý trí. Đã tới mức này rồi, vậy thì cứ tiến thêm bước nữa...

Lẽ ra nên dừng lại. Nhưng bàn tay lại vô thức trượt dần ra trước ngực anh. Ban đầu, cô chỉ dám tập trung vào trán, vào tai. Nhưng càng lúc càng liều, ngón tay trượt xuống cổ, gạt nhẹ cổ áo, tiếp tục men theo xương sống mà vuốt xuống.

Cơ thể Lục Hành Giản khẽ run, đồng tử co lại. Anh cảm nhận rõ ràng đầu ngón tay mang đến vừa ngứa vừa tê dại.

Cô thì bình thản, còn gương mặt anh đỏ bừng, toàn thân căng cứng.

Thật ra cô chẳng hề bình tĩnh như bề ngoài, lý trí sớm bị chiếm lĩnh, cổ họng khô khốc khó chịu.

Càng cố chú ý, cảm giác ấy lại càng rõ rệt, từng cái chạm nhẹ như phóng đại gấp mười, gấp trăm lần.

Ánh mắt cô chẳng hề kiềm chế, nhìn chằm chằm hồi lâu.

Lục Hành Giản không thể bỏ qua nữa, khẽ nhắc:

"Thế này không ổn đâu."

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip