Chương 532
Vậy nên chưa đến chín giờ sáng, sau khi lấy rổ trái cây dì Phượng Quyên đã rửa sẵn, Đàm Mạt liền xuất phát.
Đích đến lần này chính là quê nhà, nơi giao thoa giữa thế giới tiểu thuyết và hiện thực.
Cô muốn tới đó để xác nhận một số chuyện.
Cả buổi sáng Đàm Mạt bận trao đổi với Giang Thanh Nhã về buổi phát sóng tối qua, vừa cúp máy liền nói với Nam Cung Liệt:
"Anh lảm nhảm gì đó thế? Một chữ tôi cũng chẳng nghe rõ."
"Được rồi, lát nữa nhớ gửi thêm cho tôi số liệu chương trình thực tế nhé."
"Thật sự không cần tôi đi theo sao?"
Nam Cung Liệt đứng trước xe, thêm một lần nữa xác nhận với Đàm Mạt.
"Yên tâm, tôi đã giao cho anh công việc quan trọng hơn. Hy vọng khi tôi trở về, sẽ thấy được kết quả khiến tôi hài lòng. Tôi rất coi trọng anh, biết không?"
Nam Cung Liệt nghe vậy cũng yên tâm hơn phần nào, giơ tay làm động tác chào:
"Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc."
Sáng nay, khi nghe tin cô sẽ ra ngoại tỉnh mà chỉ mang theo một mình Lục Hành Giản, trong lòng anh ta lập tức dấy lên một cảm giác căng thẳng, lo sợ.
Chẳng lẽ vị trí trợ lý mà anh ta khó khăn lắm mới giành được, giờ lại sắp bị người khác cướp mất?
Nghĩ đến đây, Nam Cung Liệt không nhịn được mà trừng mắt liếc sang Lục Hành Giản đang ngồi ghế phụ.
Còn Lục - hồ ly tinh - Hành Giản lại đang đắm chìm trong suy nghĩ riêng, mày cau chặt, tinh thần không hề cao.
Ánh mắt Lục Hành Giản trầm xuống, ánh sáng trong đó dần ảm đạm.
Nam Cung Liệt thu lại ánh nhìn, quay sang Đàm Mạt:
"Tổng giám đốc Đàm, tôi còn hữu dụng hơn Lục Hành Giản nhiều, thật sự không muốn cân nhắc lại sao?"
Đàm Mạt: "..."
Trước đó, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.
Ánh mắt Lục Hành Giản cũng theo đó mà biến đổi, nặng trĩu tâm tư.
Anh hơi ngột ngạt tháo miếng băng cá nhân trên ngón tay, ném sang đầu giường. Để lộ đôi tay trắng trẻo, mịn màng, không hề có một vết thương nào. ...
Nghĩ đến chuyện ngày mai, cô nói:
"Ngày mai đi cùng em đến một nơi. Khi đó hãy cho em câu trả lời."
Đàm Mạt gãi nhẹ sống mũi, ngược lại hỏi:
"Anh nghĩ sao? Anh cho rằng chúng ta là gì?"
"Rốt cuộc em muốn thế nào?"
Anh khẽ biện giải cho bản thân, giọng gần như thì thầm:
"Tuy em không chịu cùng anh dùng chung muỗng nhưng lại chịu uống chung một chén chè."
"Tôi..."
Nhưng nghĩ kỹ lại, vừa rồi ngay cả nước bọt của anh cô còn nếm rồi, thì còn ngại gì chén chè kia nữa.
Nhưng nghĩ lại, làm vậy chẳng khác nào lấy nhan sắc ra hầu hạ, thì vui được mấy phần?
Chính những kẻ như vậy mới làm bẩn cả môi trường công việc.
Thú thật, trải nghiệm bứt phá ấy, anh cũng thích.
Cô hiểu rõ ý anh, mà nếu đã muốn sớm được
"đường đường chính chính ăn thịt"
, thì thôi không định trêu anh thêm nữa.
Cô thè nhẹ đầu lưỡi, như một con mèo nhỏ kiêu ngạo liếm qua. Mà môi anh lại không khép kín hoàn toàn, thế là đầu lưỡi cô thuận thế trượt vào.
Trong lúc thăm dò, lưỡi cô chạm đến đầu lưỡi anh.
Cú chạm ấy mang đến một trải nghiệm hoàn toàn mới, giống như vô tình ngậm phải viên kẹo nổ, khiến thần kinh cô chấn động.
Khi cô muốn nhiều hơn muốn cùng anh hòa nhịp, thì lưỡi anh lại trốn kỹ sau bức tường kiên cố là hàm răng, nhất định không chịu cho cô cơ hội.
Đàm Mạt dần bực bội, bàn tay phải nâng cằm anh lên, buộc anh không thể chống cự.
Rất nhanh, lưỡi cô cuốn lấy anh, kéo vào cuộc quấn quýt.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền