ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61

Hai giờ chiều, dì Phượng Quyên cuối cùng cũng chờ được đến lúc Đàm Mạt quay lại biệt thự. Đến biệt thự, ngoài nhiệm vụ mang tài liệu, Đàm Mạt còn hy vọng kiếm thêm ít tiền. Dù sao cô đã nếm mùi kiếm tiền từ drama rồi, động lực lúc nào cũng dồi dào.

"Cuối cùng con cũng tới rồi!"

Dì mừng rỡ túm lấy tay cô ngay khi cô vừa bước vào nhà:

"Con nhìn dì đi, mấy ngày nay bị hành đến héo cả người rồi..."

Dì còn định òa khóc nhưng vừa thấy Lục Hành Giản bước vào từ ngoài sân, lập tức nín bặt, gạt nước mắt, đổi giọng ngay tắp lự:

"Cũng không đến nỗi héo lắm đâu, bốn mươi tám tuổi vẫn như hoa đang nở ấy chứ!"

Giọng dì dịu dàng mềm mỏng hẳn đi, nhỏ nhẹ chào anh:

"Lại gặp trợ lý Lục rồi."

Dì Phượng Quyên tim như đập trống, lẩm bẩm:

"Đẹp trai quá trời luôn... Giá mà Nam Cung Liệt đổi thành cậu này thì tốt biết mấy..."

Lục Hành Giản lịch sự gật đầu, đứng yên sau lưng Đàm Mạt.

Đàm Mạt không nghe thấy câu đó, chỉ liếc quanh rồi hỏi:

"Ông chủ đâu? Còn cô Hứa đâu?"

"Không biết nữa, cô Hứa hình như ra ngoài rồi."

Dì Phượng Quyên giật bắn người, không chút nghĩa khí nào quay đầu bỏ chạy mất hút.

"Vì sao cậu lại đồng ý đi vậy?"

Đàm Mạt vừa đi vừa hỏi, khi cả hai đã vào trong nhà. Tất cả đồ đạc trong tay cô giờ đã chuyển hết sang tay anh rồi.

Thật ra với một người mới vừa vào làm như Lục Hành Giản, nếu anh từ chối đi cùng, cô cũng chẳng trách gì.

"Vì muốn sớm đưa tài liệu cho anh."

"Vì làm việc cùng trợ lý Đàm rất thú vị mà."

Lúc này, anh xách theo mớ tài liệu dày cộp cần mang tới cho Nam Cung Liệt, đi theo phía sau cô với nụ cười rạng rỡ như ánh nắng, lộ ra hàm răng trắng đều như bắp.

Đàm Mạt nhìn mà lòng như tan chảy, cuối cùng cũng hiểu vì sao các chàng trai thường mê mẩn mấy cô nàng ngọt ngào.

Con trai mà dễ thương lên thì cô cũng mê chứ sao.

Thôi được, từ giờ chị che chở cưng.

Dù sao cô cũng mang danh là "sư phụ" của Lục Hành Giản, khí thế như gà mẹ bảo vệ con.

"Vậy thì mau mang tài liệu vào thư phòng, rồi chúng ta đi luôn."

Sau khi đặt tài liệu vào thư phòng, cô bước ra, trong lòng đã soạn sẵn câu

"Nếu không có gì nữa thì chúng tôi xin phép về trước"

, đang chuẩn bị nói thì...

Đàm Mạt và Lục Hành Giản vội bước lên lầu. Còn chưa đi được mấy bậc thì đã nghe giọng trầm thấp vang vọng từ phía trên:

"Trợ lý Đàm..."

Cô ngẩng đầu, quả nhiên Nam Cung Liệt đang đứng ngay bậc thang tầng hai.

Anh ta đứng thẳng người, bóng dáng cao lớn che mất ánh sáng xung quanh, ánh sáng mờ nhạt như lan tới tận chân cô.

Cả sống lưng cô nổi da gà, lạnh buốt.

Đàm Mạt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, sau đó cùng Lục Hành Giản nhẹ nhàng bước qua người anh ta để lên lầu. Khi đi ngang qua, cô như nghe thấy anh ta lạnh lùng hừ một tiếng.

Cô cười nhẹ dặn dò:

"Lát nữa vào biệt thự, nhớ nghe lời tôi sắp xếp, đừng có xông lên trước."

Ánh mắt của Nam Cung Liệt quay lại nhìn Đàm Mạt, lạnh lùng hỏi:

"Cô gấp gáp vậy làm gì?"

Dù gì thì anh ta còn điên hơn cả Hứa Tiểu Niệm.

Chỉ là mục tiêu cô nhắm đến vẫn là Hứa Tiểu Niệm. Còn Nam Cung Liệt... tránh được bao xa thì tốt bấy nhiêu.

Một âm thanh quen thuộc từ hệ thống vang lên trong đầu cô.

Đàm Mạt như bị sét đánh, ngây ra tại chỗ.

[Kích hoạt nhiệm vụ hệ thống:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip