Chương 62
Nam Cung Liệt quay lại, cầm ly rượu thong thả bước đến. Trong không khí thoang thoảng hương rượu ngọt lịm, ánh mắt Đàm Mạt bất giác dõi theo chất lỏng đỏ sẫm trong ly. Mùi thơm đúng là hấp dẫn thật, cô có chút động lòng.
"Tôi đang có chuyện muốn hỏi cô. Vào đi."
Anh ta không cho cô cơ hội từ chối, quay người bước thẳng vào thư phòng.
Lạ là hôm nay Nam Cung Liệt không có bộ dạng điên khùng như mấy lần trước mà lại toát lên vẻ điềm tĩnh khó dò. Cái vẻ bất thường này... lại có phần bình thường một cách đáng ngờ.
Đàm Mạt và Lục Hành Giản liếc nhau, ánh mắt đáng thương, rồi hai "quả khổ qua nhỏ" lặng lẽ bước vào thư phòng.
Nam Cung Liệt quay lưng về phía họ, đang rót rượu. Nghe tiếng động, anh ta không ngoái đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói: "Ngồi đi."
Hai "quả khổ qua nhỏ" mặt mũi u sầu ngồi xuống ghế sofa, chờ đợi "án tử" được tuyên.
Nam Cung Liệt bị vạch trần ngay điểm yếu, cả bài soạn sẵn trong đầu phút chốc hóa vô dụng, mặt có chút lúng túng.
"Trợ lý Đàm, hay là cô ở lại một lát đi."
Đàm Mạt còn đang mơ màng thì lắc đầu. Nam Cung Liệt cất tiếng, khiến cô sực tỉnh:
"Không... không tiện lắm thì phải..."
"Thà anh ta điên luôn còn hơn."
Đàm Mạt lẩm bẩm.
Nam Cung Liệt mà nổi điên thì cô còn có thể lấy danh nghĩa "nhân viên bị áp bức" để đấm cho một trận. Còn kiểu bình thường giả tạo thế này nhìn cứ thấy rờn rợn, kiểu gì cũng đang âm mưu cái gì đó.
[Vậy mà một nhân viên quèn lại đi nói mấy lời kiểu đó với sếp mình à?]
[Là định chơi trò "tổng tài đa tình, thư ký lẳng lơ" đấy hả?]
[Tôi không muốn làm bà chủ!]
[Á á á á! Trời cao ơi, xin hãy đánh tôi một phát đi!]
Đàm Mạt tuôn ra một tràng như mưa xối, khiến hệ thống cũng đỡ không nổi.
Cô đứng ngẩn ra quá lâu, đến mức Lục Hành Giản khẽ kéo tay áo cô mấy lần cũng chẳng phản ứng gì.
Cứ thế này sẽ khiến Nam Cung Liệt để ý mất.
Quả nhiên, trong lúc Lục Hành Giản đang hoang mang thì ánh mắt của Nam Cung Liệt đã quét sang. Thấy dáng vẻ lạ kỳ của Đàm Mạt, anh ta khẽ nhíu mày.
Nam Cung Liệt khẽ rít một tiếng, vẻ mặt có phần khó xử.
"Trợ lý Đàm, cô đã từng yêu ai chưa?"
Câu hỏi này nghe không giống chuẩn bị xử tử gì cả.
"Còn trợ lý Lục?"
Đàm Mạt: Hả???
"Là... tôi có một người bạn..."
Lục Hành Giản cũng hùa theo:
"Cho tôi một ly."
"Anh uống Sprite 82, không phải rượu vang Lafite, rót cho tôi một ly thử xem nào."
Cô nói tỉnh bơ như ra lệnh:
"À, rót luôn cho học trò tôi một ly nữa."
"Cậu tốt nghiệp Ivy League cơ mà."
Cô chỉ Lục Hành Giản, rồi lại chỉ mình:
"Tôi cũng tốt nghiệp trường top 10 trong hệ 985. Làm ơn tôn trọng chỉ số IQ của chúng tôi chút."
"Có chuyện gì thì nói thẳng là giữa anh và cô Hứa đi. Thành thật một chút."
Đôi mắt Nam Cung Liệt lập tức sáng lên.
Anh ta còn chưa nói xong thì đã bị Đàm Mạt cắt lời đầy ngán ngẩm:
"Dừng lại. Dừng luôn đi."
Lục Hành Giản: Hả???
Đàm Mạt phản xạ nhanh, lập tức xung phong nhận việc:
"Chưa ăn thịt heo nhưng cũng thấy heo chạy rồi! Tuy tôi chưa từng yêu nhưng tôi rất hiểu! Có gì anh cứ nói!"
Đàm Mạt nhìn là hiểu ngay cái vẻ trầm ổn nãy giờ chỉ là vỏ bọc. Bên trong vẫn là một tên ngốc ngây thơ.
Còn định chơi trò "có một người bạn" kiểu mấy tiểu thuyết ngôn tình cũ rích để xin tư vấn tình cảm nữa chứ.
Đàm Mạt thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền