ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 64

Trên tầng hai, bên cửa sổ phòng làm việc, Nam Cung Liệt đứng dựa vào tường, ánh mắt u uẩn dõi theo bóng dáng Đàm Mạt và Lục Hành Giản đang rời đi.

Sáng hôm sau, người đã "mất tích" nhiều ngày Nam Cung Liệt cuối cùng cũng xuất hiện ở công ty. Trái ngược với hình ảnh u ám trước kia, hôm nay anh ta tươi tỉnh rạng rỡ, gió xuân phơi phới, bước đi như có thần thái, nhìn mà chói cả mắt. Trong khi đó, đám nhân viên lại uể oải, chẳng có chút sức sống. Đến trưa, mọi người còn tận mắt chứng kiến cảnh Hứa Tiểu Niệm tràn đầy khí sắc, tự tay mang cơm trưa đến cho anh ta.

"Gì vậy? Hai người họ làm lành rồi à?"

"Chắc chắn luôn, không thấy ánh mắt dính chặt vào nhau kia à?"

"Dính còn hơn tơ nhện."

Khi cả văn phòng đang sôi nổi bàn tán về quả dưa này thì Đàm Mạt nhận được một tin nhắn từ Hứa Tiểu Niệm.

Hứa Tiểu Niệm: [Cảm ơn cô nhé. ]

Đàm Mạt: [Anh ta nói gì với cô vậy?]

Hứa Tiểu Niệm: [(Ngại ngùng. JPG) (Che miệng. JPG) Không tiện kể chi tiết, chỉ có thể nói... những lời anh ấy nói, việc anh ấy làm, rất đàn ông. Tôi thích. ]

Anh ta nhớ lại cách mà Đàm Mạt đã bày cho mình, lẩm bẩm không chắc chắn:

"Thật sự có tác dụng à? Loại câu đó... không phải nên nói khi đang trên giường à?"

...

"Ngầu thật đấy..."

Lục Hành Giản đứng tại chỗ, nghĩ thầm. Giống như cái cách cô vừa buông câu kia, ngầu đến độ người ta muốn gục xuống đất.

"Trợ lý Đàm, lúc nãy cô thật sự rất..."

Cuối cùng, cô nghiêng đầu sang nhìn Lục Hành Giản. Cô nhanh tay bịt miệng Lục Hành Giản lại:

"Được rồi, chuyện đã qua thì để nó qua."

"Rượu tôi lấy về rồi, nói nhanh lên."

Nam Cung Liệt bước tới, vừa đi vừa nghĩ thầm đừng có mà phí thêm rượu ngon của anh ta.

"Dỗ người mà, nhìn đây, tôi chỉ cho anh. Nếu cô ấy còn giận..."

Cơn chếnh choáng vì men rượu vừa ùa lên liền bị câu đó dập tắt sạch sẽ.

Chỉ thấy Đàm Mạt ngồi trên ghế sofa, bắt chéo chân, đầu hơi ngẩng lên để lộ chiếc cằm nhỏ thanh tú. Cô nhìn Nam Cung Liệt một lúc, trong lòng thầm than câu này đúng là... nuốt không nổi.

Nếu đối tượng không phải Nam Cung Liệt thì có lẽ cô sẽ chẳng vì tiền mà chịu nhục đến vậy. Chủ yếu là bởi câu "Phụ nữ ấy mà, lửa do mình châm thì tự mình dập" vừa cũ vừa sến, nghe mà buồn nôn. Người bình thường chưa chắc đã nuốt nổi. Nhưng Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm lại không giống người thường. Mà hình như cô ta còn rất thích kiểu đó nữa kìa.

Cô nheo mắt lại, hạ thấp giọng, cố tình đè nén cảm xúc như đang đọc thoại:

"Đàn ông ấy mà, lửa do mình châm... thì tự mình dập."

... Nói rồi, cô quay lưng bỏ đi.

"Tôi không nói! Tôi từ chối!"

[Cô không được từ chối. Đây là nhiệm vụ. ] Hệ thống nói tiếp: [Và có thưởng. ]

[Bao nhiêu?]

[Năm trăm nghìn. ]

[Xì. ] Tay cô đang nắm hơn năm triệu, số tiền kia chả khác gì tiền lẻ.

[Hai triệu. ]

Đàm Mạt bắt đầu dao động. Rồi cô tự an ủi mình, bắt đầu tự tẩy não. Coi như cô chết rồi đi.

Chỉ có điều nếu nhìn kỹ sẽ thấy vành tai của Đàm Mạt đỏ đến mức gần như sắp nhỏ máu. Lúc này trong lòng cô như có một con khỉ nổi điên đang gào thét, nhảy nhót lung tung, đấm ngực dậm chân không ngừng! Rõ ràng biết "phân khó nuốt, tiền khó kiếm" nhưng vẫn cắn răng làm cho bằng được.

Chuyện cũ không nên nhắc lại. Dù là đời này, cô cũng chẳng bao giờ muốn nhớ lại khoảnh khắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip