Chương 63
Ngụm rượu đầu tiên trôi xuống cổ họng, hương trái cây ngọt ngào lan tỏa trong miệng, Đàm Mạt thầm nghĩ Nam Cung Liệt sống đúng là sướng thật. Lại nhớ mình cũng góp công giúp anh ta sống tốt như thế, cô bèn uống thêm một ngụm lớn.
Lục Hành Giản thì vô cùng kinh ngạc trước tửu lượng của Đàm Mạt. Chỉ vừa quay mặt đi một chút mà cô đã xử sạch hơn nửa chai rượu vang. Như thể đọc được suy nghĩ của anh, cô lập tức nghiêng người lại gần, cười hì hì:
"Tôi không sao đâu, yên tâm. Vẫn đủ sức che chở cho anh."
Lục Hành Giản hơi nhướn mày. Trong ánh mắt cô lúc này đột nhiên có một tầng u ám lướt qua, rồi bỗng chốc lại sáng rực lên như nhìn thấy kho báu.
Nam Cung Liệt bỗng thấy tình thế hơi kỳ kỳ, ai mới là sếp ở đây vậy? Nhưng tay chân anh ta nhanh hơn não, quay người rót rượu không chút do dự.
Đàm Mạt tỏ vẻ làm giá, cầm chai rượu lắc lắc, rồi cười e lệ:
"Hết rượu rồi."
Nam Cung Liệt hiểu ngay, dù trong lòng có chút xót xa vì cô như trâu uống nước, làm uổng phí chai rượu quý của mình, anh ta vẫn quay người đi lấy thêm.
"Phân khó nuốt, tiền khó kiếm."
Thực ra Đàm Mạt cũng không muốn thế đâu. Nhưng khi Nam Cung Liệt quay người đi lấy rượu, cái hệ thống bị cắt ngang ban nãy lại bất ngờ xuất hiện: [Bây giờ chính là lúc tốt nhất, mau nói câu đó với Nam Cung Liệt. ]
Sau đó chỉ tay vào Nam Cung Liệt, nghiêm túc nói:
"Lần này hai người cãi nhau, là do anh gây ra đấy, biết không?"
Nam Cung Liệt tròn mắt ngơ ngác. Cô biết thừa kiểu bá đạo tổng tài như anh ta đích thị là kiểu đàn ông thẳng tưng không hiểu chuyện, đến bây giờ còn chưa nhận ra mình sai ở đâu. Thế Hứa Tiểu Niệm thích cái gì ở anh ta nhỉ?
"Anh không nhớ hôm đó anh bảo A Thiến là người quan trọng nhất trong đời anh à?"
Cô nhấn mạnh từng chữ.
A Thiến là thanh mai trúc mã, bạch nguyệt quang, nữ phụ độc ác. Chính là Giang Thanh Nhã đó!
Nam Cung Liệt trầm mặc suy nghĩ. Có vẻ như đây là một chuyện nhỏ nhặt mà anh ta đã quên mất tiêu, hồi lâu sau mới ồ lên:
"Cô nói cái lần tôi lái xe chở Tiểu Niệm đi ngang trường cũ của tôi á?"
"... Gì cơ?"
Đàm Mạt cau mày, hoàn toàn không hiểu.
"Trời ơi!" Nam Cung Liệt vỗ trán:
"Tôi đâu có gọi tên ai đâu!"
"Thế là gì?"
"A men-. A thiến... Một cây nho xinh..."
Nam Cung Liệt bắt đầu cất giọng... hát.
Đàm Mạt kinh ngạc nhướng mày, Nam Cung Liệt thì xấu hổ quay mặt đi.
Qua mấy lần thay đổi biểu cảm, cuối cùng cô vừa xấu hổ vừa bất lực nhìn anh:
"Lát nữa dù tôi có làm gì, anh cũng đừng ngạc nhiên. Đây là bài học vỡ lòng đầu tiên mà sư phụ dạy đệ tử."
"Không ngờ vấn đề giữa tôi với Tiểu Niệm lại nằm ở chuyện đó. Vậy cô nói xem, giờ tôi nên làm sao để dỗ cô ấy?"
Nam Cung Liệt giờ gần như coi Đàm Mạt là chiếc phao cứu sinh cuối cùng.
Cùng lúc đó, Lục Hành Giản hỏi:
"Vậy nếu đang ở bên cô Hứa mà muốn... đánh rắm thì sao?"
Thật ra, cô cũng hiểu việc muốn giữ hình ảnh trước người mình thích. Nhưng kiểu cực đoan như Nam Cung Liệt thì đúng là hiếm thấy.
Cô lắc lư đầu, uống cạn ly rượu trong tay.
Nam Cung Liệt dõng dạc:
"Thì vào nhà vệ sinh."
"Vì... tôi không thể hắt hơi, ợ hơi hay xì mũi trước mặt người yêu. Phải giữ hình tượng chứ."
"Tôi... hắt xì một cái."
Đàm Mạt: Quên mất là anh ta là
"anh trai mạnh mẽ"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền