ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 7

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, Đàm Mạt đứng giữa khoảng sân trống, cảm thấy cả người nhẹ nhõm, sảng khoái vô cùng.

Cô bắt xe về nhà. Đúng lúc ngồi lên chiếc xe của Tích Tích, cô mới phát hiện ra vẫn là chiếc xe hôm qua.

"Lại gặp chú rồi, chú tài xế mười toà nhà!"

Chú tài xế cười tươi: "Giải quyết xong chuyện nhanh thế à? Sếp con cũng thật là, chuyện nhỏ xíu mà bắt người ta chạy đi chạy lại giữa đêm hôm khuya khoắt."

"Thế nên con nghỉ việc luôn rồi." Đàm Mạt vừa nộp đơn xin nghỉ trên điện thoại, vừa ngẩng đầu nói.

Chú tài xế chẳng lấy gì làm lạ: "Nghỉ rồi thì định làm gì tiếp theo?"

"Ngủ trước đã." Cô đáp, giọng chẳng còn chút sức lực nào.

Cô nhắm mắt lại, tranh thủ nghỉ ngơi, đầu óc trống rỗng. Gió sớm mát lành lướt nhẹ qua mặt, dịu dàng như bàn tay mẹ.

Ở thế giới trước, Đàm Mạt làm nghề giáo viên mầm non, công việc thì như "ôm tâm trạng bán ma túy, mà lương thì bèo bọt như bán rau ngoài chợ."

Cả ngày lẫn đêm, 24/7, tin nhắn WeChat hiện liên tục không dứt, nào là...

"Cô ơi, con nhà em Tử Hàn đâu rồi?"

"Cô ơi, Tử Duệ nhà em làm sao thế?"

Phụ huynh phiền phức hết lớp này đến lớp khác, như thể không bao giờ cạn.

Rốt cuộc đến cuối tháng nhận lương thực tập chỉ 3000 tệ, cười mà muốn khóc.

Thế mà cô cũng cắn răng bám trụ nửa năm.

Đến cả bản thân cũng phải tự giễu. Nghèo mà vẫn cười được, đúng là bản lĩnh.

Cộng thêm mấy ngày vừa qua bị Nam Cung Liệt và Hứa Tiểu Niệm hành lên bờ xuống ruộng, cô cuối cùng cũng kiệt sức.

Cô chui vào căn phòng thuê, nằm lì một tuần liền không bước ra khỏi cửa.

Lúc tỉnh thì xem tivi, buồn ngủ thì lăn ra ngủ tiếp. Tổng cộng chỉ thấy đói tầm ba bốn lần, toàn tự luộc mì với trứng ăn cho qua bữa.

Ngủ liền một tuần, đến khi cơ thể mới hoàn toàn hồi phục.

Trong thời gian đó, cô cũng từng hoài nghi mình thực sự xuyên sách rồi sao?

Người khác xuyên sách thì hoặc là biết rõ cốt truyện, đi cua soái ca. Hoặc là có hệ thống chỉ dẫn, làm nhiệm vụ kiếm tiền tiến lên đỉnh cao nhân sinh.

Còn đến lượt cô? Chẳng có gì cả, ngay cả cốt truyện là gì cô cũng chẳng hay!

Thôi, nghĩ làm gì cho mệt. Càng nghĩ càng thấy mình chỉ là một người bình thường mà thôi.

Đúng lúc đó, bụng kêu lên một tiếng rõ to, nhắc nhở người đang nằm trên giường đã đến giờ ăn.

Đàm Mạt ngồi dậy, kéo rèm ra. Ánh nắng bên ngoài rực rỡ, trời đã sang giờ cơm trưa.